1.

Kể thì tôi lấy được vợ cũng có thể xem như điều may. Vợ tôi không đẹp nhưng tháo vát giỏi giang, tận tụy cùng chồng con không so đo hơn thiệt. Hơn thế, nàng còn thêm thiện chí “đồng hành” cùng tôi triệt để; từ công việc tới chuyện… ăn chơi. Để, như nàng nói: Cho anh khỏi buồn, lại đỡ mất công đi tìm bầu bạn rồi sinh sự nọ kia…. Ôi trời, lý luận chặt chẽ cấm có đường chê. Suy lại tính đi, đàn ông khôn ngoan nào cũng sẽ đi tới cái kết chắc như đinh: Muốn mọi sự cho lành, tốt nhất ta nên nhất nhất nghe theo lời vợ!

leftcenterrightdel

Minh họa: LÊ ANH

Nói chuyện ăn chơi, tôi chắc chắn là người đàn ông hiền (không nhất cũng nhì) của thế gian; nghĩa là không có thú chơi gì tốn kém hoặc cao sang ngoài chuyện lâu lâu thích nhậu lai rai và mê coi bóng đá. Hai món ấy, như đã nói, vợ tôi luôn xắn tay áo cùng tôi “vào cuộc”. Nhậu nhẹt tay đôi nàng uống khá chừng mực, nghĩa là tôi tới đâu nàng tới đó; lâu lâu còn rộng lượng cho tôi “qua vận” hoặc dìu đỡ nhiệt tình những khi tôi say xỉn còn nàng vẫn tỉnh bơ. Riêng khoản bóng đá thì… khỏi đi nha; nàng cùng máu mê y như tôi nếu không muốn nói còn có phần lấn lướt! Mỗi mùa EURO hay World Cup, nhà tôi sẽ biến thành cái sân vận động nho nhỏ. Nói đáng tội, những trận bóng coi chung nếu tôi và nàng cùng ủng hộ một đội trên sân thì kể cũng vui. Ngặt một nỗi, sự may mắn ấy không phải là chuyện luôn luôn. Lâu lâu, tôi và nàng lại rơi vào thảm cảnh đối đầu nhau trước… ti vi. Những lúc ấy, eo ơi, tôi ước gì nàng không phải vợ tôi mà là vợ… lão hàng xóm khó ưa cho bõ ghét!

2.

World Cup năm nay, như lệ thường, tôi cùng vợ lại đồng hành cùng bóng đá. Loạt trận đầu, không khí “vận động trường mini” hơi thân ái, bởi tôi luôn nhớ kiềm chế, cố “chung chiến tuyến” cùng nàng mọi khi có thể. Trận nào lỡ không chung nổi thì cũng ráng ngồi im hoặc chỉ cổ động… thầm. Ức muốn chết; nhưng vì sự bình an của cái ti vi màn hình LCD mới mua còn chưa bóc hết tem, tôi không dám chọc ghẹo gì vô cái “hỏa diệm sơn” vợ có nguy cơ sẵn sàng nổ tung trong những pha bóng đắc ý của riêng tôi mà nàng không “đắc’’…

Hòa bình mong manh kéo dài được tới trận Brazil-Thụy Sĩ đã bắt đầu thấy khó. Thừa biết vợ tôi là “fan” cuồng nhiệt của các chàng vũ công Samba, tôi không dám ho he gì về tình cảm của tôi dành cho Thụy Sĩ. Thú thật trong bóng đá, tôi hay có thói quen “phù suy”, ủng hộ cho các đội bóng nhỏ nhưng thi đấu kiên cường như Thụy Sĩ, Iceland hay Croatia. Mấy chàng vũ công Samba đá hay mặc lòng, nhưng bị tôi chê vì cái thói… chảnh! Đương nhiên, chuyện ấy chớ dại dột mà đem khai với vợ. Vào trận, vợ hỏi đi hỏi lại: Anh cổ vũ đội nào? Brazil phải không? Tôi cứ đánh trống lảng ậm ừ…

Trận đấu khởi đầu cho đến hết hiệp 1 khá suôn sẻ (với vợ). Nàng không ngớt nhấp nha nhấp nhổm, phấn khích reo hò cùng những pha lên bóng của các vũ công Samba, không để ý gì đến tôi đang đổ mồ hôi. Cơn phấn khích của nàng càng lúc càng tăng; và lên tới cực điểm, nổ tung cùng bàn thắng của Coutinho (đội Brazil) ở phút thứ 20. Như một “fan” bóng đá chính hiệu, nàng bật lên khỏi ghế, tay vỗ miệng reo, mặc kệ tôi ngồi xụi lơ, tê tái cõi lòng! Chẳng biết cách nào để giúp đội bóng mình yêu lên tinh thần, nỗ lực gỡ hòa mấy tên Samba đáng ghét, tôi chỉ còn cách lầm rầm cầu nguyện Phật tổ Như Lai từ bi gia hộ cho “chú bé hạt tiêu” giữ được ý chí bám trụ kiên cường, tìm cơ may rửa hận hiệp 2…

Lời cầu nguyện thành ý thành tâm của tôi hình như linh nghiệm. Phút thứ 50, sau cú đá phạt góc từ cánh phải, cầu thủ Zuber của đội Thụy Sĩ đã bật cao đánh đầu đưa thẳng bóng vào lưới Brazil. Hòa rồi, hoan hô! Tôi bật dậy khỏi ghế, hét to. Sau tiếng hét của tôi, không khí của “vận động trường” trước ti vi bỗng dưng tức thở, lặng tờ. Thằng con trai khều khều lưng, tay chỉ chỉ: Kìa, ba... Theo hướng tay chỉ của con, tôi rụng rời thấy “hỏa diệm sơn” đang lườm lườm nhìn tôi bằng đôi mắt “mang hình viên đạn”, sát khí đằng đằng!

Tôi nhũn người, rớt bịch xuống ghế, lắp bắp: Là anh… ơ… anh chỉ muốn khen… bàn thắng đẹp thôi mà. Anh không…

Chỉ chờ có vậy, “hỏa diệm sơn” lập tức phun trào. Vợ chống nạnh, gầm lên: Đẹp à? Đẹp thì lát anh sang… Thụy Sĩ mà ngủ nghe chưa?

Truyện vui của VĂN DANH