Phim tài liệu “Người truyền cảm hứng” của Điện ảnh Quân đội nhân dân (biên kịch: Nguyễn Vân Anh, đạo diễn: Hà Xuân Trường) kể về câu chuyện của Thượng úy QNCN Trần Bình Phục, Đồn Biên phòng Hòn Chuối-người đã có gần 10 năm gắn bó với lớp học tình thương trên đảo. Bằng tình thương yêu và sự nỗ lực không biết mệt mỏi của bản thân, người thầy mang quân hàm xanh đã thắp lên hy vọng cho người dân, chắp cánh ước mơ cho nhiều em học sinh ở đảo được đi học, và được vào đất liền tiếp tục học lên những lớp cao hơn.

Trước khi ra đảo công tác tại Đồn Biên phòng Hòn Chuối (huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau), Thượng úy QNCN Trần Bình Phục đã trải qua những ngày tháng thật khó khăn khi chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo. Năm 2007, bác sĩ kết luận anh bị K bạch huyết và lao. Sau hai năm điều trị, sức khỏe hồi phục, việc đầu tiên anh Phục muốn làm là xin chuyển công tác ra đảo Hòn Chuối, mặc cho bao lời can ngăn. Anh kể, anh từng có dịp đến Hòn Chuối trước đó nhiều năm và được chứng kiến hoàn cảnh khó khăn của những đứa trẻ trên đảo, anh vẫn muốn làm điều gì đó cho các em và người dân nơi đảo tiền tiêu Tổ quốc này.

leftcenterrightdel
Hình ảnh trong phim “Người truyền cảm hứng”. Ảnh do Điện ảnh QĐND cung cấp

Hòn Chuối một năm có hai mùa gió. Mùa mưa gió thổi ngọn nam, người dân phải chuyển qua ghềnh Đông ở, mùa gió chướng sóng lớn lại chuyển qua ghềnh Nam ở. Cứ như vậy, một năm 6 tháng ở ghềnh Nam, 6 tháng ở ghềnh Đông. Trước đây, mỗi gia đình chỉ có một nóc nhà, mỗi lần chuyển phải dỡ ra rồi cất lại, còn bây giờ đã cất được hai cái, chỉ việc chuyển đồ. Mỗi lần rời nhà, Bộ đội Biên phòng đến giúp dân vài ba ngày chuyển đồ. Cuộc sống khó khăn là vậy, sự học của trẻ em nơi đây cũng lận đận, bấp bênh như những con sóng, ngọn gió trên đảo!

Anh Phục kể, năm 2009 anh ra đảo, khi tiếp nhận lớp học chỉ có 4 em, cơ sở vật chất cái gì cũng thiếu thốn nhưng khó nhất là người dân không quan tâm đến việc học của con em. Khi anh hỏi đến việc cho con đi học thì người không cho, người lắc đầu không trả lời, người nói không thích, người lại hỏi: Học làm gì? Thế nhưng, như Trần Bình Phục vẫn thường nói: Con người ta đói ăn đói mặc thì không phải là điều gì lớn lao, ghê gớm cả mà đói tri thức mới là điều ghê gớm thực sự. Đói tri thức thì mãi vẫn ở vùng tối nên sự thiếu thốn lại càng lớn hơn. Nhận thức được điều đó, anh thấy thương bọn trẻ nhiều hơn, từ đó thôi thúc anh phải làm sao cho bọn trẻ thoát khỏi vùng tối đó. Vậy là Thượng úy QNCN Trần Bình Phục báo cáo, trình bày suy nghĩ đó với lãnh đạo chỉ huy đơn vị và được đơn vị ủng hộ, giao cho các chiến sĩ kiên trì đến từng gia đình vận động bà con cho con em đi học... Với những nỗ lực, quyết tâm của Trần Bình Phục cùng các chiến sĩ Đồn Biên phòng Hòn Chuối, một lớp học mới được xây dựng với bàn ghế, bảng, sách vở... mới và thêm nhiều học sinh mới!

Bình thường, ở đảo dạy học sinh bậc tiểu học, cấp THCS, THPT thì các em phải vào đất liền để học tiếp. Nhưng hiện tại, lớp học của thầy Phục dạy ghép học sinh từ lớp 1 đến lớp 7. Dẫu nhiều khó khăn nhưng thầy Phục vẫn nghĩ, chẳng lẽ gia đình không có điều kiện thì các em chỉ học hết lớp 5 thôi sao! Vậy nên thầy vẫn cố gắng cho các em biết thêm bao nhiêu kiến thức hay bấy nhiêu, bởi nếu anh buông ra thì tương lai các em sẽ lại mù mịt, quay về mức biết đọc, biết viết mà thôi. Nghĩ vậy, thầy Phục cứ nuôi hy vọng, biết đâu năm tới ba mẹ các em trúng vụ cá, có tiền cho các em vào đất liền học tiếp...

Sau gần 10 năm anh Phục gắn bó với hòn đảo cực Nam của Tổ quốc, với lớp học, những học trò mà anh coi như con, anh tâm sự, những năm qua, điều hạnh phúc nhất là anh đã thổi bùng lên cho các em khát vọng sống, vẽ nên cho các em bức tranh về cuộc đời các em bằng những gam màu tươi sáng hơn. Bằng chứng là nhiều em được chuyển vào đất liền học lớp cao hơn và tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ cho các em khác cố gắng có kiến thức, để sau này thành người có ích cho xã hội.

27 phút của bộ phim “Người truyền cảm hứng” đã mang đến cho người xem một câu chuyện ý nghĩa, bình dị bằng cách kể tự nhiên, không dùng lời bình mà khai thác câu chuyện qua lời tự sự của chính nhân vật và những người dân trên đảo. Bộ phim cũng đã miêu tả một cách chân thực cuộc sống vất vả, thiếu thốn của người dân trên đảo Hòn Chuối. Và vượt lên trên những khó khăn ấy chính là tình yêu thương giữa con người, tình cảm gắn bó giữa quân và dân như những câu văn của một em học trò trên đảo Hòn Chuối: “Ở đảo cái gì cũng thiếu, nhưng thừa nắng, gió và nước biển mặn. Còn tình người rất bao dung, hồn hậu. Em đã lớn lên trong tình thương mến ấy...”.

CHI PHONG