Dân chúng sống trong vùng phải tản cư nhanh chóng”. Trong ngôi nhà của Kô-gây-a Xa-bây - một người bán hàng tạp hóa đã rời đi, một con mèo tam thể lớn đang cuộn tròn trong góc bếp.  

Kẻ ăn mày bước vào nhà, người ướt sũng. Yên chí không có ai khác, hắn để nguyên tấm rơm bện làm áo mưa còn lấp lánh mấy giọt nước, vật duy nhất xem ra còn mới trên người, nhẹ nhàng bước lên sàn bếp… Con mèo cụp đôi tai, lùi lại hai ba bước. Hắn rút từ phía trong vạt áo cũ rích một khẩu súng lục bôi mỡ bóng loáng. Trong khoảng tối lờ mờ, gã bắt đầu thử lại cò súng. Con mèo đôi mắt lim dim, co tròn bất động, thản nhiên như đã hiểu hết ngọn nguồn.

Ai đó ở ngoài hình như đang đến gần căn bếp. Hắn giấu ngay khẩu súng rồi quay ngoắt ra. Cùng một lúc, cánh cửa kéo gian bếp bỗng mở toang. Kẻ khất thực nhìn chằm chặp người mới vào, sẵn sàng đối phó với mọi việc có thể xảy đến.

Ðó là thiếu nữ, đi chân đất, tay cầm cái ô giấy cán tre. Nhưng khi thoáng kinh ngạc đã qua, cô ta lấy can đảm, nhướng mắt nhận diện kẻ lạ mặt trong bóng tối. Tên khất thực cũng ngạc nhiên, nhìn mặt cô gái, và sau đó, hắn mất ngay vẻ e sợ. Trong chốc lát, hai người nhìn nhau im lặng. Sau khi lấy lại chút bình tĩnh, cô gái nói với tên ăn mày:

- À, hóa ra là anh Shi-kô?

Hắn cười ngượng nghịu, cúi đầu chào hai ba lần:

- Xin cô thứ lỗi, trời mưa quá lớn nên chỉ mạn phép lẻn vào nhà trong lúc cô vắng mặt, ngoài ra tôi không có ý đồ xấu xa gì cả. Không, tôi không định trộm cắp đâu.
- Này, anh làm tôi hoảng hồn đấy. Tuy anh thề thốt là không có ý đồ trộm cắp, nhưng cái gì cũng có giới hạn thôi. Ði ra ngay để tôi còn vào.

Cô gái vừa càu nhàu vừa rũ nước ở cái ô.

- Dạ vâng tôi xin đi ngay, nhưng làm gì cô phải quát tháo như vậy. Thế chứ cô không di tản à?

Cô gái không trả lời, vẫn vẻ bất bình, ngồi xuống ngưỡng cửa nhà bếp, trước chỗ thoát nước, đoạn duỗi dài hai chân, giội nước ào ào lên trên đôi cẳng dính đầy bùn. Tên ăn mày ngồi xếp bằng, tay mân mê cái cằm xù râu, mắt hau háu nhìn thân hình cô gái. Cô ta nhỏ con, dáng dấp quê mùa, nước da hơi ngăm với những nốt tàn nhang trên sống mũi, quần áo thuộc loại tớ gái, gồm một chiếc váy vải dệt tay, một cái thắt lưng bằng vải. Tuy vậy, khuôn mặt cô ta tươi tắn và thân hình tròn lẳn, chắc nịch, trông xinh như quả đào hay quả lê mới hái.

- Cô quay lại đây trong cảnh hỗn loạn binh đao này, chắc chắn để lấy một vật gì quan trọng lắm. Cái gì vậy hở Ô-tô-mi? Nói tôi nghe!

- Chẳng có liên quan gì đến anh. Tôi đã nói anh xéo khỏi chỗ này ngay lập tức, và đừng có xía vào chuyện của tôi.

Sau câu trả lời thật bốp chát, bất chợt với dáng lo âu, cô ngước nhìn Shin-ko, thành khẩn hỏi:

- Này Shin-kô, anh có biết Miu, con mèo nhà này không?

- A, Miu, mới thấy nó lúc nãy mà. Ấy, nó đi đâu mất rồi nhỉ?

leftcenterrightdel
Minh họa: THANH PHƯƠNG 
Hắn đưa mắt nhìn quanh. Con mèo, không ai để ý đã thu mình trên kệ, giữa cái cối và cái chảo. Ô-tô-mi cũng nhìn ra con mèo cùng một lúc với Shi-kô. Gác ngay cái gáo nước, và hầu như quên cả sự hiện diện của tên ăn mày, cô gái đứng dậy trên sàn gỗ, cười vui vẻ gọi con mèo.

Shi-kô trố mắt ngạc nhiên, hết nhìn con mèo lại nhìn cô gái:

- À thì ra là con mèo. Này cô, cô đi tìm con mèo hả?

- Đi tìm mèo thì đã sao?

Tên ăn mày bật cười. Tiếng cười của gã xen trong tiếng mưa rền, lanh lảnh khó ưa. Ô-tô-mi má đỏ lên vì giận, to tiếng với Shi-kô, không nể nang:

- Anh cười cái gì? Bà chủ nhà này như điên như dại vì bỏ quên con mèo. Bà ta cứ khóc suốt, bảo lỡ con mèo có mệnh hệ nào thì không biết bà sẽ sống ra sao. Tôi mủi lòng nên đội mưa trở về đây để tìm nó cho được đấy…

Tên ăn mày vẫn tiếp tục cười, ngắt lời cô gái:

- Ðược rồi tôi không cười nữa. Xin lỗi phải nói trắng ra, chứ chẳng thấy ai ở trên đời lại u mê và keo kiệt hơn bà chủ nhà cô. Cứ thử nghĩ mà xem, ngay cái chuyện bắt cô đi kiếm con Miu chẳng hạn… 

- Này im đi, tôi không muốn nghe những lời đặt điều nói xấu bà chủ.

Ô-tô-mi run người vì tức giận, nhưng gã khất thực, không như ta tưởng, vẫn thản nhiên trước cơn giận của cô gái. Không những thế, gã còn nhìn cô ta chằm chặp không chút ngại ngùng. Thực ra lúc đó khuôn mặt cô gái là cả một vẻ đẹp man dại.

- Làm thân cô gái đi dạo một mình giữa thời buổi như vậy mà không nguy hiểm thì tôi không biết khi nào mới gọi là nguy hiểm. Cứ nói thẳng thừng ra, ở đây, chúng ta chỉ có hai người, cô và tôi. Giả sử tôi đâm ra suy nghĩ quàng xiên, thì cô... làm được gì tôi nào?

Cái giọng cợt nhả của Shi-kô có vẻ nửa đùa nửa thật, nhưng trong ánh mắt trong sáng của Ô-tô-mi không thoáng vẻ sợ hãi. Cặp má cô nàng càng đỏ hơn vì tức giận:

- Anh nói cái gì vậy? Hẳn là muốn dọa tôi? - Ô-tô-mi sấn một bước về phía Shi-kô, nói như đe ngược lại hắn.

- Dọa cô? Nếu chỉ dọa chút chơi thì đã nhằm gì? Trên đời, thiếu gì những thằng đạo mạo mà ăn ở không ra con người. Hơn nữa, tôi chỉ là dân ăn xin…cô hiểu chứ? Tôi dám làm thiệt chớ chẳng dọa suông đâu. Bây giờ, nhỡ tôi lên cơn thèm muốn bất chợt thì sao..

Trước khi nói dứt câu, Shin-ko đã nhận một cái nện trên đầu, và gã cũng không hay Ô-tô-mi đã nện mình với cái ô cán tre.

- Ðừng có nói tầm bậy.

Lại một lần nữa Ô-tô-mi lấy hết sức bình sinh giáng cái ô lên đầu Shi-kô. Hắn cuối cùng cũng giật được cái ô. Quẳng nó qua một bên, hắn ôm chầm Ô-tô-mi. Hai người giằng co một lúc trên sàn gỗ căn bếp nhỏ. Mặc kệ những cái vả, những cái cào cấu xước da của Ô-tô-mi, Shi-kô tìm mọi cách giữ chặt cô ta trên sàn. Sau nhiều lần thất bại, gã hầu như làm chủ được tình hình. Nhưng thình lình gã giật bắn như lò xo, nhẩy lùi một bước về phía cửa.

Ðứng trước cánh cửa kéo của căn bếp, Shi-kô trừng mắt nhìn Ô-tô-mi ngồi trên sàn gỗ, đầu tóc rũ rượi. Ô-tô-mi cầm dốc ngược con dao cạo trong tay mà chắc cô ta giấu trong nẹp thắt lưng. Hai ánh mắt gườm nhau. Shi-kô thoắt nhếch miệng cười nhạt, rút từ trong áo khẩu súng lục. Ðầu súng từ từ chĩa về phía ngực Ô-tô-mi nhưng cô nàng vẫn không mở miệng, tiếp tục nhìn mặt Shi-kô với tia mắt căm thù.

- Này, tôi bắn được không cô Ô-tô-mi? - gã cất cao giọng cười như muốn trêu chọc.

- Nếu khẩu súng này đoành một phát, con mèo sẽ ngoẻo trước tiên, và sau đó sẽ tới lượt cô. Này, thế cô có muốn không nào?

Gã để tay lên cò súng như sắp bấm.

- Không, đừng bắn - Ô-tô-mi chợt hét lên.

Shi-kô đưa mắt nhìn Ô-tô-mi nhưng mũi súng vẫn chĩa về con mèo.

- Tôi biết là cô sợ tôi bắn nó mà.

- Ðừng bắn, tội nghiệp con mèo, làm phúc tha nó đi.

Thái độ của Ô-tô-mi thay đổi thật đột ngột. Ánh mắt lo lắng, đôi môi hé run vì xúc cảm để lộ hai hàm răng nhỏ nhắn. Shi-kô nhìn khuôn mặt Ô-tô-mi với dáng điệu giễu cợt và tò mò, cuối cùng hạ thấp mũi súng. Lúc ấy, trên mặt Ô-tô-mi mới trút bớt vẻ lo âu.

- Ðược rồi, tao sẽ tha mạng cho con mèo. Bù lại… - Shi-kô tiếp tục nói với giọng điệu xấc xược - bù lại mày phải hiến thân cho tao.

Ô-tô-mi tránh cái nhìn của Shi-kô. Trong khoảnh khắc, hình như có một cảm giác tức giận, ghét, ghê tởm, buồn chán lẫn lộn trong trái tim nàng. Shi-kô coi chừng mọi cử chỉ của cô gái, cẩn thận đi vòng về phía sau Ô-tô-mi, kéo cánh cửa phòng khách. Shi-kô đứng trong phòng khách, đưa mắt nhìn cổ áo Ô-tô-mi, cái cổ lấm tấm mồ hôi. Có lẽ cô ta cảm thấy cái nhìn, xoay mình, ngước mắt nhìn Shi-kô. Sắc mặt hồng hào đã trở lại trên nét mặt không biết tự lúc nào, nhưng Shi-kô lại đâm ra hoảng hốt, cặp mắt chớp nhanh một cái, lại chĩa mũi súng về phía con mèo.

- Không, đừng bắn, tôi xin anh…

Ô-tô-mi vừa lên tiếng ngăn Shi-kô vừa liệng con dao cạo cầm trong tay xuống sàn gỗ.

- Nếu cô không muốn tôi bắn, thì vào trong kia cho tôi. - Mặt Shi-kô thoáng vẻ giễu cợt.

- Anh đốn mạt thật - Ô-tô-mi lẩm bẩm miệt thị, đứng dậy, đi vào phòng khách. Rồi Ô-tô-mi nằm dài, ngửa người bất động, tay áo phủ trên mặt. Mới nhìn cảnh tượng này, Shi-kô bỏ chạy như tháo thân về lại căn bếp. Một tình cảm kỳ quái không thể diễn tả hiện trên nét mặt hắn, có thể nó là một sự ghê tởm, hay xấu hổ, nào ai biết. Vừa bước chân ra đến bếp, lưng vẫn quay về phòng khách, hắn cười nói một cách gượng gạo:

- Tôi đùa cô đấy, cô Ô-tô-mi. Ðùa đấy thôi, xin cô trở lại đây.

Vài phút sau, Ô-tô-mi với con mèo trong vạt áo, cái dù trong tay, vui vẻ trò chuyện với Shi-kô, đang ngồi trên một cái chiếu rách gã mới trải ra.

- Này cô, tôi có một chuyện hỏi cô - vẫn còn đang xấu hổ, hắn tránh không nhìn mặt cô gái.

- Gì vậy?

- Thật ra cũng chẳng có chuyện chi. Nhưng tôi nghĩ trao thân cho ai là một điều quan trọng trong đời người con gái. Ô-tô-mi à, muốn hiến cả thân mình để đổi mạng con mèo… như cô không phải hơi khùng sao?

Shi-kô im lặng một lát. Ô-tô-mi mỉm cười, tay vẫn vuốt ve con mèo.

- Cô thương con mèo đến như thế à?

- Tôi thương con mèo, thế nhưng… - Ô-tô-mi trả lời bỏ lửng.

- Hay là… tại cô có tiếng là người giúp việc trung thành trong xóm này. Hoặc cô sợ nhỡ con mèo bị chết thì không biết ăn nói làm sao với bà chủ… Có phải đó là nỗi lo âu của cô chăng?

- Dĩ nhiên tôi thương con mèo, và tôi cũng phải trung thành với bà chủ, tất cả đều đúng, nhưng tôi…

Ô-tô-mi, đầu hơi nghiêng, ánh mắt nhìn xa xôi.

- Không biết phải nói sao, chỉ biết là trong lúc ấy, tôi không thể tha thứ cho chính mình, nếu tôi không hành động như đã làm… chỉ có thế thôi.

Một vài phút sau, Shi-kô một mình, hai vòng tay ôm đầu gối phủ chiếc áo, ngồi thừ người trong căn bếp. Màn đêm lên dần cùng với tiếng mưa bây giờ đã thưa thớt. Sợi dây từ cửa sổ tò vò, cái chum đựng nước bên cạnh chỗ thoát nước, tất cả sự vật chìm dần trong bóng tối từng thứ một. Chuông khu phố từng tiếng rót vào đám mây đen, bắt đầu rền nặng nhọc. Như chợt tỉnh với hồi chuông, Shi-kô nhìn khoảng không gian yên lặng vây quanh, rồi lần mò từng bước xuống chỗ thoát nước, múc đầy một gáo nước.

- Ta hôm nay đã bị thua một keo!

Vừa lẩm bẩm, hắn uống một hơi ngon lành gáo nước của buổi chiều tà…

Truyện ngắn của Ry-u-nô-su-kê A-ku-ta-ga-oa (Nhật Bản)

AN ĐỊNH (dịch)