Làng dệt lụa

Dẫu năm tháng cuốn theo dòng chảy

ký ức còn neo ở xóm đê

tìm dấu quen một thời bé dại

vấp rêu phong đau bước tôi về

 

Lựa tay mở từng ngày đã khép

vẳng tiếng huơ lau trắng rung cờ

những khẩu súng nổ giòn cọng chuối

nát cỏ đồng nhà chưa thỏa thắng thua

 

Sau trận giả, bước ra từ trận thật

đứa bạc nẻo đời, đứa nằm lại Trường Sơn

thuở trẻ trâu hóa hồn tơ óng

vẫn ngang sông sóng lụa mây vờn

 

Làng xóm cũ dọc ngang đã phố

bãi dâu xưa lạc tiếng gió reo

nhớ tầm tang mẹ ngồi chuốt nắng

vòng xa quay... quay mỏi bóng chiều...

leftcenterrightdel
 

Lại đương thì

Bông điên điển rẽ mùa nắng mới                            

cung đờn tài tử ngả nghiêng sông

hương tràm vấn vít từ độ ấy

chẳng biết bây giờ còn ngát không?

 

hoàng hôn chầm chậm màu cỏ úa

nhuộm lối ta về chiến khu xưa

đâu dải khăn rằn say ngọn gió

để nay xao xác những bóng dừa...

 

khoát nhẹ đường mây tìm chốn cũ

mênh mang nước nổi gợn ánh chiều

tình xưa hờn dỗi bờ lặng sóng

chỉ khóm lục bình tím hắt hiu...

 

xin đời đừng khép từng khắc vội

thời gian đừng vuột mỗi ngày đi

để sớm mai về trên sông Hậu

ta áo thanh tân lại đương thì...

leftcenterrightdel
Minh họa: MẠNH TIẾN

Giọt mắt trời

Tiếng khèn vẫn trầm buồn giữa Sa Pa

để giọt mắt trời ướt dầm phố núi

em đã qua hết mùa con gái

mưa thấm gì rẻo nắng đã vợi xuân...

 

Bây giờ em là ngọn lửa đỏ bếp nhà chồng

đêm tuốt lanh nhuộm đời thiếu phụ

ngày chân trần đạp mòn sỏi đá

lù cở trên lưng trĩu nặng rẫy nương...

 

Phiên chợ tình năm ấy đã hóa trăng

Thung lũng hoa sương giăng lối cũ

vách liếp nhà chồng em trống gió

ai còn đem tiếng khèn buộc ở lưng đèo?