Điện Biên mùa mây trắng

Điện Biên mùa này bồng bềnh mây trắng

Nắng gió lung linh, xanh đất, xanh trời

Hương cam, quýt từ Mường Pồn, Hồng Lếnh...

Ban nở trắng rừng đường đèo chơi vơi...

 

Mường Thanh ngô lúa níu chân người

Nậm Rốm uốn mình cong mềm dải lụa

Ngân nga suối, chim rừng khoe giọng

Trong vắt nước hồ Huổi Phạ, Pa Khoang...

 

Điện Biên mùa này trời xanh ngợp nắng

Đàn em tới trường ríu rít hoa bay

Những sắt thép đã gỉ hoen lút cỏ

Màu xanh, màu xanh... từ mặt đất dâng đầy!

leftcenterrightdel
 

Nhắn bạn

       Xác thân xin gửi lên mây

Riêng hồn vía để lưu đày nhân gian

      Tôi còn cây củi cời than

Một đời thơ. Với chứa chan nắng ngàn

       Tôi còn mỏng mảnh thời gian

Vẫn còn duyên nợ mơ màng trăng sao...

 

      Đa đoan, hay dở vận vào

Gió mây rao giá thấp cao kiếm lời

     Gói gom của nả một đời

Dăm ba cuốn sách, mấy hồi văn chương...

 

       Còn bao câu chuyện đời thường

Con ong cái kiến tỏ tường làm chi

       Thôi thì nhắn bạn một khi:

Tròn vòng Hoa giáp, ở đi khó lường

       Chút tình gửi cõi vô thường

Trăm năm cát bụi dặm trường ai hay...

leftcenterrightdel
 

Tri âm

- Lâu chẳng gặp ông, tôi thấy vắng?

Một mình, một chén, một bậc thềm

Xoài trổ mấy chùm thơm líu ríu

Chim gù lạc giọng, gió lang thang...

 

- Ông ạ, thân tôi cái búng quay

Còng lưng ong thợ suốt cả ngày

Bạn bè, thơ phú đành thất hẹn

Hết gạo, còm lương, phải cuốc cày...

 

Xe đạp đường xa bon cọc cạch

Đèo vợ đón con muộn hết ngày

Thương cái kiếp nghèo danh với phận

Đã “tri thiên mệnh”, vẫn trắng tay.

 

Được ngày nhàn việc lên thăm bạn

Ngất ngư thơ, rượu. Ông với tôi

Mai về lỡ muộn nghe vợ “mắng”

Thì nhịn cho qua cái sự đời (!)