Nhà văn trẻ ấy là tác giả thế hệ “8X đời chót”, viết đều cả thơ và văn xuôi với giọng điệu mềm mại, trữ tình, trong sáng... Ở tuổi 30, anh ta đã sở hữu 10 đầu sách và một số giải thưởng văn học. Đó là một gia tài, một khởi đầu vô cùng thuận lợi. Song đáng tiếc, tự anh đã phá hủy đi những gì mình gây dựng được. Giờ đây, 10 đầu sách ấy ít nhiều sẽ bị suy xét từng trang. Và sắp tới thì nhà xuất bản nào, tờ báo nào sẽ đón nhận bản thảo của anh một cách hào phóng đầy tin cậy như trước?

Đạo văn tuy không là câu chuyện mới trong đời sống văn chương ở nước ta và cả nước ngoài, song mỗi lần câu chuyện ấy được xới lên thì dư luận đều bức xúc. Dĩ nhiên, không phải tất cả các vụ đạo văn đều được phát hiện, và mức độ “đạo” cũng khác nhau. Có khi “cắt, dán” nguyên xi, có khi “thuổng” về ý tưởng, có khi giữ nội dung chính, chỉ thay đổi ngôn từ, có khi copy trong nước, có khi copy từ nước ngoài... Dù “đạo” ở mức độ nào, bị phát hiện hay chưa, thì đều là hành vi không thể chấp nhận được!

leftcenterrightdel
Ảnh minh họa

Bản chất của văn học-nghệ thuật là sáng tạo, là hướng về chân-thiện-mỹ. Mỗi cá thể là một thế giới riêng. Hà cớ gì văn anh lại giống hoặc “giông giống” với văn người khác? Thành công trong mọi lĩnh vực đều khó khăn. Với văn chương, thành công lại càng khó khăn hơn, nghiệt ngã hơn. Nếu đã xác định đi trên con đường ấy thì không thể vì một vài cám dỗ về giải thưởng hay sự nổi tiếng mà biến mình thành kẻ nông nổi và tham lam.

Vấn nạn đạo văn đã và đang bị lên án, tất nhiên! Nhưng cuộc đời như dòng sông luôn hướng về phía trước. Lòng người cũng vậy, cần phải biết tha thứ để sống, để làm việc và đón nhận những điều mới mẻ kỳ diệu từ cuộc đời này. “Đạo” một cái bánh mì trong cơn đói khát có nguy cơ vào tù. Nhưng đạo văn, từ trước đến nay ở nước ta chưa có ai phải đối diện với pháp luật. Dư luận bùng lên rồi cũng lắng xuống. Song về phía người viết có tự trọng thì phải cảm nhận sâu sắc vị đắng chát mà mình đã gây ra. Người yêu văn chương luôn rộng lượng với ai từng vấp ngã biết đứng lên, nhưng xin đừng lợi dụng lòng tốt ấy đến lần thứ hai, thứ ba... Ngay cả khi dư luận không biết, không lên án, thì vẫn còn đó con người lương tâm bên trong con người văn chương. Con người ấy sẽ luôn thao thức, sẽ không tha thứ cho hành vi ăn cắp của nhà văn.

ANH THƯ