Không ngủ được

Nằm nghe đâu đó bước chân mình

 

Tôi về trong mưa đêm ở làng

Nằm đúng nơi cha từng nằm

Ngỡ tiếng người thủ thỉ

Biết cuộc đời như giọt mưa rất ngắn

 

Tôi về gọi tiếng mưa

Giữa đêm làng cổ tích

Mai xa mang theo hồn quê

Dằng dặc

 

Tôi về trong cõi lặng

Mưa đêm triền quê

Biết cuộc đời ngoài kia quá chật

Những phận người tí tách

leftcenterrightdel

Đêm ở quê

Tiếng gậy của mẹ gõ vào mưa chầm chậm

Tôi biết mình bất hiếu giọt nước trôi

Rơi tan vào đất

 

Mai có thể nắng lên

Tôi lại xa quê

Xa mẹ

Tóc bệt dòng mưa đêm ám ảnh

leftcenterrightdel

Nơi ấy mũi Cà Mau

Không thể nhìn thấy mũi Cà Mau

Khi đang đứng nơi này

Chỉ cảm nhận đất dưới chân đang từng giây rùng rùng vươn về phía biển

Và thấu hiểu hình hài Tổ quốc mỗi ngày một khác

 

Có thể mũi Cà Mau là mũi con tàu

Dẫu oai phong nhưng xa đất quá

Chỉ xin ví nơi đây như đàn trâu ruộng

Sục vào phù sa cày lên những mùa màng

 

Có thể mũi Cà Mau là ngón chân vạn dặm chẳng khô bùn

Đẹp lung linh nhưng cô độc

Chỉ xin ví nơi đây nối hàng triệu triệu bàn chân Việt

Rậm rịch đi mở cõi tự xa xưa

 

Mũi Cà Mau

Là bác nông phu vút từng leng đất be bờ giữ ruộng

Hồn nhiên giai điệu hành phương Nam

Chẳng cần biết mình mãi lĩnh ấn tiên phong

 

Mũi Cà Mau

Là bạt ngàn rừng đước

Kết tinh phẩm chất người

Đất mọc đến đâu rễ thủy chung đan lưới theo cùng

Đứng giữa mũi Cà Mau

Tim hướng về phương Bắc

Thấm thía hai từ Đất Nước

THAI SẮC