Bất giác, nhà văn Xuân Thiều giơ tay: “Tôi thấy việc này phải có người “mồm loa mép giải” như Khắc Tuế mới làm được”. Nhà văn chỉ “chọc quê” tôi cho thêm phần vui vẻ thôi. Nào ngờ… tất cả giơ tay nhất trí. Thế là câu trêu đùa hóa thật. Vậy là cho đến nay 12 năm đã trôi qua, tôi vẫn “an tọa” vì chẳng ai nhận cái ghế này. Nhớ lại sau khi tôi “trúng cử”, nhà văn “ân hận” bằng cách cung cấp cho tôi bài thơ “Hai chị em” của Vương Trọng. Không ngờ bài thơ đã góp phần “chủ lực” trong công tác hòa giải, nhiều lần bài thơ đã làm cho những đôi đã ra tòa rút đơn và nhiều đôi chưa ra tòa, kể cả người nghe đều rơi nước mắt!”.

Đến nay, ông Khắc Tuế 87 tuổi vẫn thuộc như in bài thơ “Hai chị em” của nhà thơ Vương Trọng. Lại cũng có thể ngâm như “lính ông” là nghệ sĩ Linh Nhâm từng ngâm...

Hai chị em (VƯƠNG TRỌNG -1985)

- Nín đi em, bố mẹ bận ra tòa!

Chị lên bảy dỗ em trai ba tuổi

Thằng bé khóc bụng chưa quen chịu đói

Hai bàn tay xé áo chị đòi cơm.

Bố mẹ đi từ sáng, khác mọi hôm

Không nấu nướng và không hề trò chuyện

Hai bóng nhỏ hai đầu ngõ hẻm

Cùng một đường sao chẳng thể chờ nhau?

Biết lấy gì dỗ cho em nín đâu

Ngoài hai tiếng ra tòa vừa nghe nói

Chắc nó nghĩ như ra đồng, ra bãi

Sớm muộn chi rồi bố mẹ cũng về.

Mẹ bế em âu yếm, vuốt ve

Bố xách nước khi mẹ vừa nhóm bếp

Nó sung sướng vào ra tíu tít

Rồi quây quần, nồi cơm mở vung ra!

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa

Đối mặt nhau, đối mặt cùng pháp lý

Chẳng phải chỗ năm xưa đi đăng ký

Chẳng phải lời dịu ngọt tháng ngày xa.

Nó biết đâu bố mẹ nó ra tòa

Là cầm cưa xẻ ngang tình đoàn tụ

Đứa còn mẹ thì thôi, không còn bố

Hai chị em rồi sẽ mất nhau…

- Nín đi em! Em khản giọng khóc gào

Chị mếu máo, đầm đìa nước mắt

Những bố mẹ bên bờ chia cắt

Phút giây thôi, hãy nghe tiếng con mình!

 

Nhà văn CHÂU LA VIỆT