Cảm ơn nước Nga!

Thế là, vượt mọi sự cấm vận, sự kỳ thị, tất cả các sân bóng Nga đều rất đẹp! Lễ khai/bế mạc long trọng, đầy màu mạnh, của Nga và của thế giới. Design trên các khán đài, design trên các mặt sân trước mỗi trận đấu đều rất Nga và rất hợp với sự mạnh mẽ của thể thao. Cỏ sân nào cũng mượt như nhung. Truyền hình số “nét” đến từng giọt mồ hôi cầu thủ. Lần đầu tiên, tại Nga, VAR rành mạch trợ giúp trọng tài…

leftcenterrightdel
Cầu thủ Modric (bên trái) đoạt giải “Quả bóng vàng World Cup 2018” và Mbappe đoạt giải “Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất World Cup 2018”. Ảnh: FIFA

Nói đến VAR, thật không sao có thể hiểu được là có người lại không thích nó? “Sai lầm của trọng tài là một phần không thể thiếu của con người”-cả trăm năm lạc hậu trước đây, người ta vẫn nói thế. Nay, nhận ra sai lầm “không thể sửa” ngày trước, con người “chế” ra VAR để “có thể sửa” những sai lầm của mình. Đó là con người tự hoàn thiện, là bóng đá tự hoàn thiện, sao lại phản đối? Cả một đội bóng, cả một nền bóng đá, cả một sự nghiệp của từng ngôi sao, chưa kể là bao nhiêu mồ hôi và tiền bạc, cả nước mắt nữa, chẳng lẽ lại bị sụp đổ, lại trở nên vô nghĩa, vẫn chỉ vì sai lầm “không thể thiếu” của trọng tài nữa sao? Vả lại! VAR cũng cho ta một hồi hộp khác, khi mà toàn cầu, toàn sân thót tim chờ trọng tài xem lại màn hình kỹ thuật do VAR cung cấp. Sự hồi hộp này “chính đáng/chính xác” hơn sự hồi hộp cũ, vốn chỉ lệ thuộc vào các sai lầm của trọng tài, thậm chí, phụ thuộc vào sự công tâm hay thiên vị của riêng họ. VAR còn giúp ta chống chơi xấu, chống ăn vạ? Tóm lại, VAR là văn hóa, văn minh, lịch sự, công bằng. VAR muôn năm!

Trở lại với Moscow! Người Nga mến khách. Người Nga thật thà còn chưa thạo cổ động như thiên hạ cho đội bóng của mình! Nhưng người Nga lại “quật đổ” cả “ứng viên sáng giá” Tây Ban Nha và suýt nữa thì cả một trong “Tứ đại anh hào”-Croatia! Một đội Nga bị cho là “yếu nhất trong lịch sử” đã dẫn ta đi qua, hết bất ngờ này đến bất ngờ khác! Cùng với việc Mexico và Hàn Quốc hạ Đức; việc “tiễn” sớm Brazil, Argentina, Uruguay, Bồ Đào Nha; người Nga làm cho kịch tính sân khấu World Cup lên đến cao trào! Không một sự cố an ninh đáng kể nào. Ai đến Nga cũng được đón bằng bánh mì và muối. Cuộc sống Nga còn khó khăn so với rất nhiều nước làm khách của họ. Vậy mà họ lại tặng thiên hạ một World Cup hoàn hảo. Cảm ơn nước Nga!

Cảm ơn bóng đá!

Bóng đá có thể gây tranh cãi về mọi thứ nhưng vẫn mãi là một món quà mà con người “chế” ra để tặng cho chính mình; để thấy lại ở mình, cả chủ nghĩa/tính cách anh hùng phong lưu mã thượng lẫn thói khiếp nhược dở hơi; cả sự hào hiệp lẫn những trò ngược lại; để “giải” những nỗi buồn bực/vất vả đời thường; để được hòa đồng với thiên hạ sau những cô đơn/cô quạnh cá nhân; để được ngắm lại chính mình với tài thao lược, độ tinh khéo, độ mạnh mẽ, lòng dũng cảm, đức kiên nhẫn... và cả những trò lố như “ăn vạ”, “đóng kịch”, “gắp lửa bỏ tay người”; cả “Chủ nghĩa cống hiến” và “Chủ nghĩa thực dụng”; tình/tính đồng đội và cả sự cao ngạo, ích kỷ rất riêng... Có ai lại từ chối một món quà như thế?

Ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, cuối cùng đã kết thúc! Không có “đội bóng 1 người” nào đi được đến cùng-thời ấy đã qua rồi! Chỉ những tập thể mạnh, đoàn kết, thấm nhuần chiến-kỹ thuật cao cường với một HLV giỏi mới có thể đi tới đài vinh quang.

Trận chung kết, hiển nhiên là “kỳ quan chiến trận” đỉnh cao của “hội quần hùng”, tuy nhiên cũng không thể quên nổi 3 trận trước đó (hai trận bán kết và trận tranh hạng 3/4). Chúng cũng là 3 “kỳ quan chiến trận”. Chúng giúp đúc kết những bài học chính ở giải này.

Nói về trận chung kết Pháp-Croatia (4-2): Không có gì bất công ở đây-hai đội bất bại từ đầu giải gặp nhau.

Không có sự tủi nhục nào ở đây-Croatia, lần này dù chỉ đoạt HCB nhưng được cả thế giới yêu thương bởi lối đá hào hoa, tinh tế, luôn tiến về phía trước, dù con đường của họ chông gai nhất giải. Kỳ diệu thay! Một đất nước bé nhỏ cũng có thể có một nền bóng đá lớn, rất lớn.

Không có sự ăn may đáng kể nào ở đây-hai bàn thắng sau của Mbappe và Pogba là mẫu mực của nghệ thuật phản công. Pháp đã có một chiến lược đúng đắn suốt giải-không phải lúc nào cũng hào nhoáng nhưng luôn hiệu quả.

Không ai bị “nhầm” ở đây-Modric đã đoạt “Quả bóng vàng World Cup 2018”. Mbappe đã đoạt giải “Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất World Cup 2018”.

Deschamp đã trở thành người thứ ba sau Zagallo và Beckenbauer, vô địch World Cup cả khi là cầu thủ lẫn khi là HLV.

Tổng thống Nga, Tổng thống Pháp, Tổng thống Croatia đều đã có mặt trong lễ bế mạc của ngày hội “Chưa bao giờ tuyệt vời như thế” (ý Chủ tịch FIFA) của bóng đá thế giới!

“Đời sau” mới có thơ về trận chung kết này:

      Một Tây Âu, một Đông Âu

Vượt trên 4 bể 5 châu, thượng đài

      Áo ca-rô, cờ tam tài

Rực rỡ khán đài giữa thủ đô Nga

 

     Kìa Mbappe, này Pogba

Griezmann đó, đây là Kante...

     Lưng gươm, tay súng bề bề

Thề không đoạt Cup không về Paris

      Dư hào hoa, thừa kiêu kỳ

Ngự lâm quân thật có khi còn... chờn!

 

       Bên kia cũng nổi như cồn

Vrsaljko, Modric, lại còn Vida

      Mandzukic gần, Perisic xa

Sau Rakitic lại là Lovren...

    Vượt qua cả Schmeichel

Subasic sáng như đèn trong gôn

      Ngay khi gối mỏi chân chồn

“Tam sư” đụng phải cũng còn... “rơi răng”!

       Chỉ hiềm gân mỏi, cơ căng

Bể trầm luân lấp cho bằng được không?

     Mặt trời thì mọc đằng Đông

Cup vàng có mọc đằng Đông phen này?

 

     Cam tuyền mờ mịt thức mây

Balkan lâm trận, công ngay tức thì

     Đương khi mải miết ra uy

“Dính” ngay phản lưới-đen” gì “đen” hơn?

     Gỡ hòa, đang tính công kiên

Thì VAR “cho” Pháp “ăn” thêm phạt đền!

      Pháp giờ chơi nhẹ như tên

Điều binh khiển tướng ghi thêm 2 bàn!

       Cả khi Lloris lỡ làng

Cả làng đều biết Cup vàng về ai

     Trèo lên trái núi Thiên Thai

“Ngự lâm quân” ngự trên đài vinh quang

       Thương đoàn dũng sĩ Balkan

Đổ mưa, trời cũng giăng giăng lệ sầu!

Cuối cùng, vì mọi thứ đã nói, xin cảm ơn bóng đá!

ĐỖ TRUNG LAI