Thầy giáo “thắp lửa” tiếng đàn piano trên đất Tây Nguyên Thầy giáo “thắp lửa” tiếng đàn piano trên đất Tây Nguyên
Hơn hai thập niên qua, thầy giáo, nhạc sĩ Trương Hữu An, giảng viên Trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk đã bền bỉ truyền dạy và “thắp lửa” để tiếng đàn piano ngân vang trên vùng đất Tây Nguyên. Đó không chỉ là hành trình của niềm đam mê nghệ thuật mà còn là khát vọng lan tỏa những giá trị nhân văn thông qua âm nhạc.
Xem tiếp
Xóa mặc cảm cho em Xóa mặc cảm cho em
Không chỉ ở trên da, có những vết bớt, vết chàm bẩm sinh hằn rất sâu trong tiềm thức và ký ức tuổi thơ của nhiều em nhỏ. Với mong muốn giúp các em có hoàn cảnh khó khăn xóa bỏ những vết bớt, vết chàm gây mặc cảm, thêm tự tin trong cuộc sống, Tiến sĩ, bác sĩ Hoàng Văn Tâm, giảng viên Bộ môn Da liễu, Trường Đại học Y Hà Nội đã khởi xướng Chương trình Xóa "bớt" cho em.
Xem tiếp
Thượng sĩ 3 lần tham gia đối ngoại quốc phòng Thượng sĩ 3 lần tham gia đối ngoại quốc phòng
Thượng sĩ Nguyễn Tiến Dũng, học viên Lớp KH40B, Đại đội 1, Tiểu đoàn 5, Học viện Hải quân, tròn 23 tuổi nhưng đã vinh dự 3 lần tham gia công tác đối ngoại quốc phòng. Kết quả này là sự nỗ lực học tập, rèn luyện suốt những năm tháng ở Học viện Hải quân, là hành trình từ cậu học trò phố biển trở thành người lính biển bản lĩnh, tự tin hội nhập quốc tế.
Xem tiếp
Người đau đáu nâng cao giá trị cây trà Việt Nam - Bài 2: Từ trà “công” đến trà cân (tiếp theo và hết) Người đau đáu nâng cao giá trị cây trà Việt Nam - Bài 2: Từ trà “công” đến trà cân (tiếp theo và hết)
Gần 30 năm chuyên chế biến và xuất khẩu trà công nghiệp, bán theo “công” (container), nhiều năm nay, ông Nguyễn Công Hội, Chủ tịch Hội đồng quản trị Hợp tác xã (HTX) Chè sạch Đông Trường Sơn chuyển sang chế biến trà đặc sản để bán theo cân. Hành trình ấy là minh chứng cho tâm nguyện của ông, người luôn đau đáu nâng cao giá trị cho cây trà Việt Nam.
Xem tiếp
Người đau đáu nâng cao giá trị cây trà Việt Nam - Bài 1: Nên duyên nhờ... sương mù Người đau đáu nâng cao giá trị cây trà Việt Nam - Bài 1: Nên duyên nhờ... sương mù
Cây trà trồng công nghiệp, theo tiêu chuẩn VietGAP, chuyển đổi hữu cơ đang dần trở thành cây chủ lực của người Mơ Nâm (một nhánh của dân tộc Xơ Đăng) ở xã Kon Plông, tỉnh Quảng Ngãi. Một trong những người đóng góp công lớn cho thành quả ấy là ông Nguyễn Công Hội (ở xã Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ), Chủ tịch Hội đồng quản trị Hợp tác xã (HTX) Chè sạch Đông Trường Sơn, người luôn đau đáu nâng cao giá trị cây trà Việt Nam.
Xem tiếp
Người trăn trở với tiềm lực phòng hóa quốc gia: Bài 2: Đi đầu về phòng thủ dân sự, ứng phó sự cố (Tiếp theo và hết)Người trăn trở với tiềm lực phòng hóa quốc gia: Bài 2: Đi đầu về phòng thủ dân sự, ứng phó sự cố (Tiếp theo và hết)
Sau những năm tháng công tác ở đơn vị cơ sở, Thiếu tướng Nguyễn Đình Hiền, Tư lệnh Binh chủng Hóa học từng đảm nhiệm nhiều chức danh tại cơ quan Binh chủng Hóa học, đặc biệt là các vị trí liên quan trực tiếp đến huấn luyện, tác chiến, tham mưu. Ở đó anh có điều kiện tiếp cận sâu hơn với hệ thống tài liệu, thực tiễn huấn luyện của toàn Binh chủng và những yêu cầu mới đặt ra cho lực lượng phòng hóa. Từ đây, “đất diễn”, khoảng trống cần lấp đầy của anh rộng hơn, nhưng áp lực cũng lớn hơn...
Xem tiếp
Người trăn trở với tiềm lực phòng hóa quốc gia - Bài 1: Sáng tạo của Đại đội trưởng Người trăn trở với tiềm lực phòng hóa quốc gia - Bài 1: Sáng tạo của Đại đội trưởng
Trong suy nghĩ của chúng tôi, tư lệnh của một quân, binh chủng thường là người cầm quân nghiêm nghị, sắc sảo, quyết đoán, nhưng cũng... "không dễ gần". Dường như là “mẫu số chung” ở nhiều vị tướng chỉ huy vì việc quân vốn như "lửa cháy", không thể chậm trễ, thiếu khuôn phép, kỷ luật. Thế nhưng, sau nhiều lần gặp gỡ, trò chuyện, chứng kiến việc làm của Thiếu tướng Nguyễn Đình Hiền, Tư lệnh Binh chủng Hóa học, những hình dung ấy trong chúng tôi không còn. Anh có chất riêng của lính phòng hóa rất dễ tạo thiện cảm: Mềm mỏng nhưng không xuê xoa, sâu sắc nhưng không khoa trương, quyết liệt mà vẫn luôn giữ được sự ấm áp, gần gũi với đồng đội, với nhân dân.
Xem tiếp
“Tôi không phải là người hùng” “Tôi không phải là người hùng”
Vài ngày sau vụ hỏa hoạn xảy ra vào chiều 24-3-2026 trên phố Lĩnh Nam (phường Hoàng Mai, TP Hà Nội), tôi tìm gặp anh Nguyễn Văn Dung (31 tuổi, quê ở xã Giao Hòa, tỉnh Ninh Bình)-người đã đứng trên mái tôn tầng 7 giữa làn khói đen cuồn cuộn, đập mái mở lối thoát, cứu những người mắc kẹt trong đám cháy. Trở lại nhịp sống thường ngày, anh vẫn tất bật mưu sinh với công việc của một người thợ nhôm, gia công cơ khí, như chưa từng có khoảnh khắc nào khiến nhiều người nhắc đến anh với sự cảm phục.
Xem tiếp
“Nhạc trưởng” ở bến Phong Châu “Nhạc trưởng” ở bến Phong Châu
Nhìn khuôn mặt vuông, dáng người cao, bước đi khoan thai và nếu không mang quân phục, nhiều người nghĩ Thượng tá Nguyễn Văn Tú, Phó lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 249 (Binh chủng Công binh) là một giảng viên hơn là một sĩ quan chỉ huy. Khi chứng kiến anh trực tiếp chỉ huy bắc cầu, phà PMP ở bến Phong Châu (Phú Thọ) và duy trì hoạt động ngót một năm thì tôi bất ngờ bởi các quyết định và hiệu quả công việc đem lại. Trên khuôn mặt hiền, nói chuyện có duyên và đức tính chăm chỉ, anh là người quyết đoán. Tôi gọi anh là “nhạc trưởng” của bến Phong Châu.
Xem tiếp
"Hạt giống đỏ" giữa đại ngàn Đam Rông "Hạt giống đỏ" giữa đại ngàn Đam Rông
Chúng tôi đến xã Đam Rông 4, tỉnh Lâm Đồng vào những ngày đầu năm 2026. Nắng trải vàng ruộm trên con đường nhựa phẳng lì bắc qua cầu Đạ Long, nối liền “ốc đảo” Đầm Ròn với phố thị. Xã Đam Rông 4 sáp nhập từ 3 xã Đạ Tông, Đạ Long, Đưng K’Nớ, là xã vùng sâu, vùng xa của tỉnh Lâm Đồng với hơn 90% là đồng bào dân tộc thiểu số, trong đó chủ yếu là người Cơ Ho, Mơ Nông ngụ cư lâu đời. Theo lời giới thiệu của đồng chí Lơ Mu Ha Pon, Phó bí thư Đảng ủy xã Đam Rông 4, chúng tôi gặp chị Liêng Hót Sa Rơ, Bí thư Chi bộ kiêm Trưởng thôn 3, một trong những đảng viên trẻ xuất sắc của xã, là hạt nhân tích cực tại cơ sở.
Xem tiếp
go top