Lối rẽ hàng cau

Yên bình đón cháu về khu vườn xưa

khi đã trải những năm tháng lênh đênh

đã mơ những cơn ác mộng

bây giờ đang gió nồm nam

xao xác hàng cau nắng đọng

dáng bà từ xa...

 

Ngọt thơm hồng, nhãn tuổi thơ

lời ru vấn vít đêm hè

nuôi hồn cháu mộng mơ xanh trẻ

trái tim bé bỏng sực nức hương cỏ nắng trời

và bụi đất quê nhà những nẻo buồn-vui, ấm-lạnh.

 

Vườn chiều xào xạc gió thổi lá bay

mát xanh vun hồn cháu vẹn toàn, giàu có

Nhưng đau đớn làm sao:

Bà không còn đợi cháu lối rẽ hàng cau...

leftcenterrightdel
 

Bóng ngả về sau

Con xuống thuyền bóng ngả về sau

nơi có mẹ đăm đắm trông theo…

 

Dải cát mịn-đốm nắng xanh

Âm thầm những dấu chân mẹ xa dần

thuyền bấp bênh trong vô định

trăng mờ dẫn lối

bờ xa mấp mô sóng cuốn

trắng lạnh sương rơi…

 

Đời con qua bao ngã rẽ lối ngoặt

dông tố sáng xanh

bóng vẫn ngả về sau…

 

Hò hẹn Sa Pa

Chiều buông nhanh quá

tôi chẳng kịp nhận ra em

đong đưa mắt Chàm lay gió

ngọt mềm khèn môi gọi mời…

 

Sẽ xanh dậy một chiều cổ tích

theo gót son em ẩn chìm dẫn lối

thoảng xa ngựa hí

ngợp trời khói sương

mông muội gió kéo mây trôi

bồng bềnh nghiêng ngả tôi với em...

 

Sẽ đắm tôi trong chờn vờn khăn áo

rối nồng cỏ lá

tiếng cười em say

… lần sau tôi trở lại!

leftcenterrightdel
 

 

Chân cầu nước chảy

Chỉ tôi với cỏ dại nơi chân cầu

người ấy đã xa

nước vẫn dòng chảy mượt mà đồng quê

… Làng đang mùa gặt

mà sao u ám những ngả đường

không âm vang tiếng chân trần nén đá

trên vai người già, con gái

bao nhọc nhằn khuya sớm.

đất làng thuần hậu mỡ màu

mà thiếu vắng sức trai vạm vỡ...

 

Gió thổi nghiêng bờ đồng... gió thổi

ở đâu những người trai của làng

ai đã hóa thân vào sông núi

ai người không trở lại

… chân cầu nước chảy

                     nước vẫn thầm nhắc!