“Vẻ đẹp huy hoàng của một cuộc đời bình thường”, đó là cách Joel Edgerton định nghĩa về nhân vật Robert Grainier, một công nhân đường sắt và thợ xẻ gỗ sống giữa dòng chảy của 80 năm lịch sử nước Mỹ. Anh bị mê hoặc bởi câu hỏi không lời về ý nghĩa của sự tồn tại: Liệu tất cả những nhọc nhằn, yêu thương và mất mát này có đáng giá hay không? Để rồi, trong sự tĩnh lặng của rừng già, anh tìm thấy câu trả lời cho riêng mình.
"Train Dreams" là một bản giao hưởng của sự chiêm nghiệm, nơi lời thoại bị lược bỏ tối đa để nhường chỗ cho ngôn ngữ của ánh mắt và sự rung cảm của thiên nhiên. Joel Edgerton, với gương mặt rắn rỏi khắc khổ, hóa thân vào Robert Grainier như thể anh vốn dĩ thuộc về những cánh rừng miền Tây hoang dã ấy.
Có một sự tâm linh kỳ lạ bao trùm lên bộ phim. "Khi bạn cắm một chiếc rìu vào thân cây 400 năm tuổi, bạn đang bắt đầu một cuộc chiến với chính linh hồn mình", Joel chia sẻ đầy trăn trở. Trong thế giới của Grainier, cây cối có nhân hình và thiên nhiên là một thực thể sống động có kết nối vô hình với con người. Anh nhận ra sự tương đồng kỳ lạ giữa mình và nhân vật: Những chuyến đi xa dài ngày, nỗi lo sợ về sự mất mát và tham vọng cháy bỏng được trở thành một người cha tốt. Robert Grainier không còn là một nhân vật hư cấu mà trở thành tấm gương phản chiếu những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn Joel.
Dưới bàn tay nhào nặn của đạo diễn Clint Bentley, "Train Dreams" từ một dự án độc lập đầy may rủi đã trở thành một hiện tượng khi được Netflix tiếp sức. Joel ví von quá trình này như một "ban nhạc garage" bỗng dưng được cắm vào một dàn loa khổng lồ. Anh tin rằng sức mạnh của điện ảnh không nằm ở kinh phí 150 triệu đô la hay những kỹ xảo choáng ngợp mà nằm ở sự chân thực của các mối quan hệ nhân sinh.
Với sự điềm tĩnh và tinh thần "dám mơ lớn”, Joel Edgerton đã bước vào "Train Dreams" với tâm thế của một người nghệ sĩ sẵn sàng mở toang cánh cửa nội tâm. Anh không diễn, anh sống trong chính nhân vật. Anh để cho những nếp nhăn trên gương mặt và sự im lặng của mình tự kể chuyện.
Giờ đây, với đề cử Quả cầu vàng trong tay, Joel Edgerton có lẽ đã tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn năm xưa. "Train Dreams" không cố gắng giải mã ý nghĩa cuộc đời, nó chỉ đơn giản là hiện hữu, đẹp đẽ và u sầu như một chuyến tàu vụt qua cánh rừng đêm.
Robert Grainier nhắc nhở chúng ta rằng: Trong mỗi cuộc đời bình thường nhất đều ẩn chứa một sự vĩ đại riêng biệt. Và đôi khi, những giấc mơ đẹp nhất không phải là những giấc mơ ồn ào mà là những "giấc mơ tàu hỏa" âm thầm lăn bánh qua những thung lũng của nỗi đau và tình yêu, để lại những vệt khói bảng lảng giữa đại ngàn thời gian.
HÀ VY