Thơ HOÀNG ĐĂNG KHOAThơ HOÀNG ĐĂNG KHOA
PGS, TS Hồ Thế Hà nhận xét: "Thơ Hoàng Đăng Khoa là kết quả của sự chiếm lĩnh trực quan hiện thực đời sống và sự xoa dịu tâm hồn sau bao mùa lãng du qua những miền không-thời gian hiện thực và tâm tưởng bằng tiếng nói thi ca và cái tôi đang tư duy luôn khát khao khám phá cái mới và cái khác. Thơ anh luôn đổi mới trên cái nền ngôn ngữ và triết mỹ vững chắc để tiến gần về sự thật và mơ mộng cần có của chính người thơ và chính bản thân thi ca”.
Xem tiếp
Mùa của tình yêuMùa của tình yêu
Cuối xuân nhưng không khí đã hừng hực, nực đến khó chịu. Những chậu cúc để rốn từ Tết đến qua rằm đã héo rũ hoa, bật lên vài chồi xanh non. Đám thanh niên vẫn còn rủ nhau tụ bạ hội hè. Sáng sớm, sân trung tâm văn hóa xã đông chật những người trong buổi lễ giao quân. Hôm nay, trông Sang rắn rỏi trong bộ quân phục xanh, nhìn như đã trưởng thành hơn nhiều so với bộ quần jeans, áo sơ mi hôm qua đi chơi cùng Dịu.
Xem tiếp
Tết vẫn nồng tháng GiêngTết vẫn nồng tháng Giêng
Phong chắc chắn mọi người sẽ bất ngờ. Nó chở Nam từ xa lộ, dọc theo con đường lớn rồi rẽ vào cái hẻm nhỏ, đến cuối hẻm là xóm bờ sông. Cuối xóm, ngay cái doi đất um tùm cây cối là nhà của nó. Con sông Sài Gòn chia nhiều nhánh, trôi thành nhiều dòng, tỏa ra khắp mảnh đất quanh năm nắng ấm này, cũng ngần ấy cái xóm nương theo sông nước mà sống quần tụ.
Xem tiếp
Thơ NGÔ THÚY HÀThơ NGÔ THÚY HÀ
Ngô Thúy Hà là tác giả trẻ ở Thái Nguyên. Dù xuất hiện chưa lâu, thơ chị đã thể hiện cá tính sáng tạo rất riêng, không bị lẫn vào “dàn đồng ca” thơ ca, điều ấy quý lắm. Thơ của chị mạnh về những liên tưởng bất ngờ, đẹp và nhân văn; giọng điệu trữ tình ngậm ngùi là giọng điệu chủ đạo. Ngay ở trong những bài thơ tươi vui, dưới đáy sâu ngôn từ vẫn là một nỗi ngậm ngùi thăm thẳm. Với hai tập thơ in riêng và nhiều sáng tác khác, đường thơ của chị cũng mới chỉ bắt đầu. Dù thế, chúng ta đã nhìn thấy những tín hiệu tích cực và có cơ sở để chờ đợi ở gương mặt thơ nữ này. (PGS, TS, nhà thơ NGUYỄN ĐỨC HẠNH)
Xem tiếp
Trang thơ của các nữ tác giảTrang thơ của các nữ tác giả
Báo Quân đội nhân dân Cuối tuần trân trọng giới thiệu trang thơ các tác giả: Đậu Hoài Thanh, Trần Hoàng Thiên Kim, Lữ Mai, Nguyễn Thị Kim Nhung, Huỳnh Thúy Kiều, Trần Ngọc Khánh Dư, Võ Thị Thu Hằng
Xem tiếp
Chiếc vòng chuê nuêChiếc vòng chuê nuê
Buôn M’Ling nằm lọt thỏm giữa con đường độc đạo từ quốc lộ đi vào sâu trong núi. Đỉnh Chư Mân sừng sững che khuất những tia nắng cuối ngày cả khi mặt trời chưa kịp tắt. Ja Ri Niê lớn lên trong cái hũ tối đầy mùi gỗ mục, mùi của những hủ tục đóng rêu trên vách đá.
Xem tiếp
Thơ NGUYỄN CHÍ BỀNThơ NGUYỄN CHÍ BỀN
GS, TS Nguyễn Chí Bền quê ở thôn Liễu Khê (làng Khe Sông), phường Song Liễu, tỉnh Bắc Ninh. Ông là Giám đốc hồ sơ quốc gia Dân ca quan họ Bắc Ninh trình UNESCO vinh danh di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại vào ngày 30-9-2009. Ngoài ra, ông còn có nhiều công trình nghiên cứu có giá trị về di sản này. Dân ca quan họ Bắc Ninh cũng là nguồn cảm hứng cho những câu thơ giản dị, giàu tình cảm của ông.
Xem tiếp
Hiệp haiHiệp hai
Chúng tôi vừa nói chuyện với nhau về ngày đi trăng mật thì ông Trường hớt hải chạy đến báo cho tôi một tin mừng: Cúp bóng đá hội nông dân xã ta sẽ được khai mạc đầu tháng Giêng. Vui thật, nhưng tôi cũng hơi lo ngại. Bởi, tôi vừa cưới vợ, đúng vào thời gian ấy chúng tôi dự kiến sẽ đi hưởng tuần trăng mật...
Xem tiếp
Trần Anh Thái với khát vọng đổi mới thơTrần Anh Thái với khát vọng đổi mới thơ
Cứ mỗi lần nhắc đến Trần Anh Thái, tôi lại nhớ đến hai câu thơ: "Giỗ cha em về ba ngày/ Chín lần chị bảo, cậu gầy tong teo". Một câu thơ không mới về nhạc, không lạ về hình, không “kinh thiên” (chữ của Đỗ Phủ) về chữ, vậy mà cứ làm tôi cảm động mãi. Cảm động về tình. Cái tình ấy nó có sức mạnh xuyên qua thời gian. Chẳng hạn như trong câu thơ của Tố Hữu: “Dưới đường xa nghe tiếng guốc đi về...”. Nghệ thuật không có gì tân kỳ nhưng cứ bám riết lấy cõi lòng người ta ghê gớm quá.
Xem tiếp
Những màu xanh đang lênNhững màu xanh đang lên
Bà Ngọn rời bếp lửa, khoác cái áo bông chần ra đứng ở đầu cầu thang. Gió cứa vào da sắc lẹm, lạnh tanh như lưỡi con dao quắm còn ướt nước đá mài. Con Mốc vẫy đuôi vài cái rồi rên ư ử, chốc chốc há miệng ra ngáp lấy ngáp để, dù đã cuộn mình trên cái ổ lót giẻ khá dày. Bốn bề phủ một màu đen đặc.
Xem tiếp
go top