ĐẶNG BÁ TIẾN
Già làng vào rừng
Cây còng lưng lúp xúp
Lau bạt ngàn phất phơ
Bìm bịp kêu rát họng
Suối bỏng lòng đá khô
Rừng“thay da đổi thịt”
Cổ thụ giờ nơi mô
Gió lành đi trốn biệt
Nóng như lò rang ngô
Đành như con sóc nhỏ
Chui vào ký ức xưa
Già ngồi trong hốc đá
Mồ hôi như dầm mưa
Xưa rừng năm tầng lá
Nắng chỉ vờn trên cao
Dưới, công nai nhảy múa
Gió mát lành xôn xao
Giờ tìm đâu cây nứa
Tìm đâu cây tre già
Gùi cháu mang đã mục
Đan bằng gì đây ta?
Già ngồi châm điếu thuốc
Nhìn khói bay la đà
Nhớ đại ngàn thuở trước
Không khóc, sao mắt nhòa?!
Mùa khô 2026
------------
Bức tranh xuân rừng khộp
Gió ban mai hương đất thoảng thơm
Giọt sương thấm lá khô hiền dịu lại
Cỏ nhu nhú chạm bàn chân mát rượi
Nắng vàng mơ dụ ong bướm phiêu bồng
Mầm khộp bắt đầu mở mắt ngóng trông
Muôn búp lá hồng như ngọn lửa
Cây khỏa thân qua bao ngày nắng dữ
Mong xuân về khoác áo làm duyên
Em lần đầu đến với Tây Nguyên
Ánh mắt dính vào những mầm khộp đỏ
Vương vấn hoài: Sao mầm cây màu lửa?
Sao không mầm xanh như mọi cánh rừng?
Em đâu biết suốt mùa khô nắng đổ
Khộp khỏa thân gom nắng vào mình
Dòng nhựa khộp sục sôi như lửa
Khi xuân sang phun đỏ đầu cành
Thành mầm khộp hay là cây bút đỏ
Vẽ cho riêng mình một bức tranh xuân...
Bản Đôn, Xuân 2026
--------
VỤ TRẦM
Nơi mùa khô biết khóc
Anh không nhớ rõ
đã bao lần
gió Kon Plông thổi bật mái tóc của mây
và giấc mơ trôi vào sương sớm
Ở đâu đó giữa lòng phố Kon Tum
tiếng chày thức dậy trước cả mặt trời
vỗ nhịp trên chiếc chiêng cổ
như ai đó vỗ nhịp vào tim mình
để ta lạc bước giữa đại ngàn xanh
Em ngồi giữa vòng xoang
tay nâng vầng trăng trong câu chuyện cổ
bập bùng mắt lửa
ủ rượu cần từ nỗi nhớ mấy mùa sắn khô
ủ tiếng cười ngân vang từ rừng già về phố
ủ ánh mắt em trong ngần ngật men nồng
Có cụ bà vá lại trời chiều bằng sợi chỉ thổ cẩm
thêu giấc mơ Chu Ru trong thinh lặng đêm
Bà bảo: "Ở đây, người không sống bằng thời gian
mà bằng lửa
và bầu trời trong veo trong mắt nhau"
Anh bỏ quên tuổi trẻ mình trên phiến đá đỏ bazan
nơi những dấu chân dệt thành đường khát vọng
để mọc lên từng cây rừng, từng ánh nhìn
để những đứa trẻ chơi trong giấc mơ voi xám
và em
gói cao nguyên trong chiếc khăn rằn rực rỡ sắc ngàn năm...!
Mai anh về
mang theo vệt nắng vương trên bờ vai
mang theo đoạn chiêng còn ngân dang dở
mang theo em với nụ cười buộc trái tim vào gió
Kon Tum nếu một ngày em không có
thì mùa khô cũng đã bắt đầu biết khóc
bằng sương!
--------
VÕ VĂN HÂN
Âm điệu Bu noong
Nung k’roanh* gọi trăng lên núi
đêm cúng yàng
mừng lúa
lửa reo
Chiêng mẹ gọi đàn
chiêng dì, chiêng cô, chiêng con, chiêng cháu chắt
ngân trong gió
dài theo suối
dài hơn cả đời người Bu noong
thập thùng
rung mái nhà dài
rung vách núi Tà Đùng sương trăng cổ tích
Ché rượu thơm men rừng đứng ngồi bên cây nêu
cần trúc vít cong bầu trời
cộng cảm
sắc màu thổ cẩm
đất-nước-gió-lửa tương sinh
tiếng chiêng gọi yàng thần thánh
nhịp chân
vòng xoang
ngực trần sơn nữ...
G’lung** nghiêng
núi nghiêng
đồi nghiêng
nụ cười nghiêng đong đưa mắt lửa
Nau M’prinh*** xao xuyến tim rừng
trăng say gối đầu xuống núi
lửa ngủ
cần rượu còn trao tay
chiêng gọi nữ thần mặt trời
gọi gió
gọi mưa
hồn mẹ lúa thiêng đêm lễ hội
tiếng nung
nhịp chiêng
ngọn lửa
mẫu hệ truyền thừa âm điệu Bu noong.
-----
* Tù và của già làng
** Ché quý ủ rượu cần dùng cúng Yàng
*** Hát giao duyên trai gái (dân ca Bu Noong)
-----------
Lời ru của núi
H’Juel à! H’Juel ơi...
sữa mẹ chắt chiu từ cỏ đại ngàn
nuôi em hồng ngực núi
mặt trời thả nắng gió thảo nguyên
Vai núi Tà Đùng treo vầng trăng quen
treo vầng trăng lạ
mẹ về khoác áo cỏ hoa
dã quỳ ngậm nắng mật
mớm môi em bà hát Ot N’rong*
Cô gái Bu noong
múa lửa mặt trời hát lời bazan thả gió
hoa rừng lạc phố vòng vo
H’Juel à! H’Juel ơi...
bến nước đầu bon vẽ màu đứng màu ngồi thổ cẩm
ngực bà gợi lời nhắc nhở
bếp lửa chiều thức đợi bình minh
Gà rừng sau bon gọi em
bụng núi Tà Đùng lắng sương làm sữa
bóng núi nặng lời ru
chờ em
anh thả mây trời xuống thác
H’Juel à! H’Juel ơi...!
----
* Sử thi M’nông
--------
Giữa tình người và nắng gió Tây Nguyên
Tạm biệt nhé nước Biển Hồ xanh ngát
Mây Măng Đen khỏa tím đóa mua rừng
Thương gỏi lá gói trọn tình của núi
Rượu cần say nghiêng ngả đỉnh Ngọc Linh
Chào em nhé cô gái làng Kon Kơ Tu
Điệu xoang xoay giữa ngày hội đâm trâu
Chiếc khăn rằn gói tròn trăng đầu núi
Lửa bập bùng cháy sáng giấc mơ tôi
Tạm biệt nhé bầy voi rừng lặng lẽ
Gió Kon Plông thổi bạc tóc Pơ Lang
Chiêng ngân mãi buôn làng theo bước lửa
Hồn thổ cẩm, mẹ dệt những mùa vàng
Anh sẽ nhớ tiếng chày trong sương sớm
Nồi canh lá bép khói quyện bên hè
Cả giọng hát Hơmon buồn tha thiết
Và tấm lòng như suối chảy trong khe
Mai anh bước, lòng mang theo tiếng gọi
Của đại ngàn, của đá sỏi chân quen
Dẫu cách xa, hồn anh còn neo lại
Giữa tình người và nắng gió Tây Nguyên
Tạm biệt nhé cao nguyên đồng vọng gió
Phố Gia Lai và ánh mắt em say
Anh gửi lại chút mặn mà xứ biển
Mai anh về, hương núi quyện đầy tay!