Nhưng rồi chúng tôi vẫn quyết định đúng 7 giờ 30 phút sẽ tới ga cáp treo, gì thì gì, đã nói rồi, lên đỉnh Fansipan không ngắm phong cảnh núi non hùng vĩ thì thưởng thức mây mù “nơi đỉnh giời” cũng là một trải nghiệm thú vị. Thêm nữa, điều khiến chúng tôi náo nức chính là câu nói ngỡ chỉ để “khích lệ tinh thần binh sĩ” của ông Kim Lãm: “Hôm nay là thứ sáu. Lên đỉnh Fansipan, chúng ta sẽ được chứng kiến... một điều vô cùng đặc biệt”.
Cuối cùng, sau 30 phút ngồi cabin cáp treo và thêm chừng ấy thời gian xếp hàng lên tàu điện, đoàn chúng tôi cũng lên tới đỉnh “nóc nhà Đông Dương”. Trời vẫn mưa mù. Gió thổi ràn rạt. Cái lạnh bất ngờ ùa đến khiến chúng tôi ngài ngại. Lại vẫn là ông Kim Lãm: “Theo kinh nghiệm của tôi, chỉ nửa tiếng nữa, trời sẽ tạnh mưa và khi ấy mây mù sẽ loãng”.
Kinh nghiệm của ông Kim Lãm quả ứng nghiệm, khi chúng tôi rời cột mốc tọa độ để di chuyển sang khu vực cột cờ thì cũng là lúc trời quang mây tạnh. Dãy Hoàng Liên Sơn bấy giờ mới tỏ rõ sự hùng vĩ của mình. Đảo mắt nhìn bốn phương tám hướng, chúng tôi tha hồ phóng ánh nhìn ngắm thỏa thuê núi non Tổ quốc. Dĩ nhiên, những chiếc áo mưa cũng được cởi bỏ để mọi người có được những bức ảnh tươm tất. Ai cũng hoan hỉ vì ngoài ông Kim Lãm ra, còn lại đều là lần đầu tiên lên đỉnh Fansipan.
Việc ngắm nhìn và chụp ảnh vẻ như đã mãn nguyện nên chúng tôi lục tục giục nhau xuống núi. Ông Kim Lãm nghe thế liền xua tay vội vã: “Chưa xuống núi được. Điều đặc biệt sắp xảy ra”. Câu nói ý như “ngăn cản” của ông làm chúng tôi ngạc nhiên nhìn nhau dò hỏi. Chẳng nói chẳng rằng, ông Kim Lãm kéo chúng tôi lại một góc sân cột cờ rồi ra hiệu nhắc mọi người chú ý.
Điều đặc biệt mà ông Kim Lãm vừa nói như tức thì xuất hiện. Tôi theo ánh nhìn của bạn hướng về chân cột cờ. Như một “phép màu”, trên sân cột cờ, ngay trước chỗ chúng tôi và mọi người đang đứng, xuất hiện 3 chiến sĩ tiêu binh danh dự trong bộ lễ phục. Ông bạn bấy giờ mới nói đủ nghe: “Đúng 10 giờ 30 phút là lễ thượng cờ”.
Mừng rú trong lòng vì không ngờ sẽ có được phút giây không thể bỏ lỡ, chúng tôi nhanh chóng và dường như toàn bộ du khách có mặt trên đỉnh Fansipan khi ấy đều dừng mọi việc, trật tự đứng trang nghiêm chờ đợi. Lá cờ được những người lính tiêu binh luồn vào dây treo, từ từ kéo lên. Khi vạt cuối lá cờ qua khỏi tầm tay, người lính tiêu binh đứng giữa làm động tác tung cờ. Quốc ca vang lên hùng tráng. Chẳng ai bảo ai, tất cả mọi người có mặt lúc đó cùng hòa vang: “Đoàn quân Việt Nam đi/ Chung lòng cứu quốc/ Bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa...”.
    |
 |
| Cờ Tổ quốc tung bay trên đỉnh Fansipan (tỉnh Lào Cai). |
Đợi cho không khí xúc động của mọi người lắng xuống, ông Kim Lãm cho chúng tôi hay: Tuyến cáp treo lên đỉnh Fansipan được đưa vào sử dụng phục vụ nhu cầu tham quan du lịch của mọi tầng lớp nhân dân vào tháng 2-2016, chào mừng Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Công trình này do Tập đoàn Sun Group đầu tư xây dựng, giúp rút ngắn thời gian di chuyển lên "nóc nhà Đông Dương" từ 2 ngày băng rừng, leo núi cật lực xuống chỉ còn 30 phút.
Và đến ngày 13-1-2017, cột cờ đỉnh Fansipan được khánh thành. Nằm ở độ cao 3.143m so với mực nước biển nên cột cờ trên đỉnh Fansipan được xác lập là cột cờ cao nhất Việt Nam và cao nhất Đông Dương. Ông Kim Lãm chợt nói bằng giọng vẻ nghèn nghẹn: “Đúng hôm thứ sáu ngày 13-1-2017 ấy, tôi tình cờ có mặt trên đỉnh Fansipan. Một sự tình cờ vô cùng sâu sắc. Khi chúng tôi đang thả hồn giữa muôn trùng gió núi thì được nghe loa phóng thanh thông báo đúng 10 giờ 30 phút sẽ diễn ra lễ thượng cờ đầu tiên. Các ông biết đấy, 42 năm trong quân ngũ, từ lúc còn là anh lính binh nhì cho đến khi đeo quân hàm tướng, chuyện chào cờ hằng tuần thành quen thuộc. Vậy mà khi nghe thông báo lễ thượng cờ đầu tiên sắp diễn ra trên đỉnh Fansipan, tôi chợt thấy lòng xao xuyến, háo hức và vinh dự làm sao”.
Chúng tôi cùng im lặng xúc động, lâu sau tôi mới “thắc mắc”: “Sao không làm lễ chào cờ vào đầu giờ làm việc sáng thứ hai như thông lệ mà phải đợi đến 10 giờ 30 phút thứ sáu?”. Ông Kim Lãm giải thích: “Chọn thứ sáu vì là ngày khánh thành cột cờ. Còn bởi đặc điểm thời tiết trên đỉnh Fansipan buổi sáng thường có mưa, nếu không có mưa thì mây mù còn đậm đặc nên 10 giờ 30 phút là quãng thời gian trời quang mây tạnh. Tổ chức lễ thượng cờ vào giờ đó thì mọi người mới cùng nhau được ngắm lá cờ Tổ quốc tung bay chứ”.
Câu giải thích của bạn khiến tôi nhớ lại một sáng đầu hè tháng 4-1976, bầu trời biên giới nơi đại đội tôi mới đến đóng quân mịt mù mưa. Mưa mù vốn là đặc trưng của vùng núi biên giới Đông Bắc. Đại đội chúng tôi trong đội hình Tiểu đoàn 6, Sư đoàn 325B, được điều động từ Lục Nam, Hà Bắc (cũ) lên xã Đồng Văn, huyện Bình Liêu, tỉnh Quảng Ninh. Chúng tôi có nhiệm vụ mở đường chạy theo biên giới Việt Nam-Trung Quốc. Con đường ấy, như chúng tôi được phổ biến nhiệm vụ, sẽ là con đường tuần tra biên giới, nhưng quan trọng nữa là con đường giúp bà con dân tộc xã Đồng Văn nói riêng, huyện biên giới Bình Liêu nói chung lên nương vào rừng, vận chuyển hàng hóa, mở mang giao thương, khiến đời sống của người dân thuận lợi hơn.
Buổi sáng thứ hai đầu tiên nơi biên ải, đại đội tôi tiến hành chào cờ đầu tuần. Đúng 6 giờ 15 phút, còi tập hợp vang lên thúc giục. Toàn đại đội xếp hàng trên vạt đồi đã được phát quang làm sân. Tiếng hô “Chào cờ... Chào!” của đại đội trưởng cất lên, toàn đại đội trang nghiêm hát Quốc ca. Tất cả chúng tôi cùng ngước mắt nhìn lên. Giữa mây mù chỉ có tiếng gió phần phật. Nhưng trong tim chúng tôi đã có lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay nơi núi rừng biên ải mịt mùng.
Ký ức của tôi lập tức được mấy người trong đoàn hưởng ứng. Đại tá Xuân Hồng bồi hồi kể: Tháng 4-2007, ông có chuyến công tác ngoài quần đảo Trường Sa. Đó là chuyến công tác Trường Sa của lãnh đạo và nhân dân Thủ đô Hà Nội. Cả đoàn lên đảo Trường Sa Lớn giao lưu cùng cán bộ, chiến sĩ. Anh em trong đoàn công tác ai cũng mong chờ được chào cờ ngay trên đảo. Trưởng đoàn đã hội ý với đồng chí đảo trưởng và đưa ra quyết định: Đoàn công tác Thủ đô và cán bộ, chiến sĩ đảo Trường Sa Lớn sẽ thực hiện nghi thức chào cờ ngay. Trước cột mốc chủ quyền trên đảo Trường Sa Lớn đã có sẵn cột cờ. Một lá cờ mới tinh được đưa tới. Tất cả thành viên trong đoàn và cán bộ, chiến sĩ trên đảo xếp hàng ngay ngắn. Khi lá cờ được kéo lên cũng là lúc bầu trời trên đảo bỗng quang trong lạ. Cho đến bây giờ, hình ảnh thiêng liêng và độc đáo của lễ chào cờ ấy mãi khắc ghi trong tâm trí Đại tá Xuân Hồng.
Chúng tôi cùng im lặng xúc động. Đúng là trong cuộc đời mỗi người, lễ chào cờ không xa lạ nhưng được chào cờ ở những thời điểm đặc biệt, ở những nơi thiêng liêng thì không dễ gì có được.
Tôi đứng lặng người giữa ngày thu tháng tám, ký ức và hiện tại cùng ùa về xôn xao, náo nức. Đó là những lễ chào cờ đằm sâu trong ký ức. Chợt trong lòng tôi ngân lên câu thơ:
Vút cao lên giữa mây mù
Và gió
Có bông hoa nở đỏ tim mình
...
Tôi lắng nghe lời nhắc từ tim
rằng Tổ quốc, là những gì yêu quý nhất
Một ngọn cỏ, bờ tre-cũng đất nước ông bà.
----------
NGUYỄN TRỌNG VĂN