Tháng 7, phố Phan Đình Phùng như được trải một tấm thảm xanh điểm xuyết nghìn vạn bông hoa nhỏ xíu màu trắng ngà, hệt như một tấm voan hoa nhí nền xanh thẫm. Xà cừ đấy, xà cừ đang cuối mùa hoa. Hình như với Hà Nội, từ lâu, nó đã trở thành một “đặc sản” khiến không ít người phải lưu luyến, dẫu chỉ một lần dừng chân tại thành phố này. Vài ba tia nắng còn mải chơi nhảy nhót trên thứ lá cành xanh mướt càng khiến nó trở nên tươi tắn hơn vẻ ủ rũ ban chiều bởi cái oi nồng của mùa hạ.
Trên đoạn đường Thanh Niên, phượng vẫn còn sót lại. Những bông phượng dù không còn rực rỡ như cháy cả vòm trời giống lúc chớm vào hè. Lá phượng dày hơn, đôi khi che lấp cả bông hoa khiêm tốn nép mình như sợ chia xa. Mùa thi năm nay đến muộn. Một năm học thật đặc biệt khi lẽ ra giờ này, lũ học trò cuối cấp đã được thỏa sức bay nhảy khắp nơi thì giờ đây vẫn còn gồng mình lên với các bài thi, những con số, chờ đợi những ước mơ đang sắp thành hình. Phải chăng vì thế mà phượng cũng nở rải rác như lưu luyến, đợi chờ?
    |
 |
|
Hoa xà cừ. Ảnh: NGUYỄN HÀ |
Mưa làm cho phố phường chợt trong lành hẳn. Mọi mùi hương đều trở nên rõ ràng hơn. Đâu đó từ một khoảng sân nhỏ dịu dàng thứ hương nhài lẳng lơ, cứ len lén mà khiến người ta bị mê hoặc. Rồi chợt thấy nồng nàn bởi hương hoàng lan lướt qua cánh mũi... Trong ánh đèn đường ban chiều bắt đầu bật lên khi nắng vừa kịp tắt có một thứ hương thanh dịu, theo gió bay lại từ phía Hồ Tây khiến lòng người chợt an yên đến lạ. Đang là cuối vụ, sen Hồ Tây không còn nhiều nữa, thỉnh thoảng mới bắt gặp một chiếc xe hoa chở những bó sen hồng đặt xen lẫn giữa sắc vàng rực rỡ của hướng dương đang chính vụ. Sau cơn mưa, nụ cười của cô hàng hoa cũng như chợt tươi hơn.
Hà Nội buông ánh hoàng hôn lãng mạn xuống khiến người ta chợt thấy xốn xang lạ kỳ. Tựa lưng vào chiếc ghế gỗ nhỏ trên gác hai của quán cà phê chìa ra phía hồ, thu vào trong tầm mắt cả bức tranh lung linh của phố phường. Giống như ta đang ngắm nhìn người nghệ sĩ chấm phá những mảng màu rực rỡ lên bức tranh thành phố đang chuyển dần vào đêm. Bỏ lại sau lưng tiếng ồn ào của xe cộ, tiếng bực bội vội vã của ai đó đang muốn nhanh chóng xong việc để trở về bên gia đình, bỏ lại thứ mùi vị hỗn tạp của những dãy hàng quán chật chội kẻ bán, người mua. Trong thế giới huyền ảo của Hà Nội ban chiều, hình như tôi đã quên đi cả một ngày dài với công việc ngập ngụa để chỉ biết ngắm nhìn nó không ngớt ngưỡng mộ, thương yêu.
Hà Nội muôn đời vẫn khiến người ta thấy bị mê hoặc. Mê hoặc hương sắc dịu dàng của những mùa hoa đi qua. Mê những ngày chuyển mùa lá vàng rơi đầy trên phố. Và đôi khi, chỉ cần một thoáng bâng khuâng, để quên con tim mình trên một tuyến phố cuối buổi chiều tà, ta cũng có thể nhận ra, yêu Hà Nội là một điều chẳng ai dối lòng mình được.
LÊ HUYỀN