Ông đã dự định sẵn rồi: Xuống xe đầu làng, rẽ vào quán cháo lòng làm bát tiết canh với chén rượu thuốc, về nhà bà lão đỡ cách rách cơm nước, ngủ qua quýt rồi dậy xem đá bóng, thế là sướng nhất!

Thế thì bây giờ đây kế hoạch đang diễn ra đúng như vậy! Thế có phải là ông vẫn còn minh mẫn chán không? Nhưng còn sớm, tám giờ tối đội tuyển Việt Nam mới gặp “đối thủ truyền kiếp” Thái Lan. Ông phải ra xem mấy chậu hoa mé cuối vườn đã, xem mấy ngày ông đi Hà Nội thì bà lão ở nhà có tưới tắm hộ ông không...

 Ông lập cập xỏ dép bước ra sân. Đàn gà thấy bóng ông chen nhau chạy nháo nhác. Chú Vá thì quẩn chủ lóng ngóng thế nào bị ông tương cho một nhát “má ngoài chân phải”, bắn ra xa, vừa “té” vừa kêu ăng ẳng. Rõ khổ, cái máu thích cổ vũ bóng đá của ông toát cả ra khí sắc lẫn dáng đi, cứ khuềnh khoàng nhấp nhô như lúc nào cũng sắp rồ lên hô “vào!”. Thằng cháu ngoại ông nó bảo thế nào nhỉ? “Ông là con khủng long già, giẫm bẹp hết cả đồ chơi của cháu!”. Khổ thế đấy, nào ông có cố tình cho cam. Ông chỉ vô ý cả thảy có sáu lần, thế mà nó lại dám ví ông với bọn hóa thạch trần truồng tiền sử thời chưa có huấn luyện viên Park Hang-seo! Cháu với chả chắt. Nhưng ông không chấp bọn “U thủng đít”, chúng nó thì hiểu làm sao được giá trị của “lớp cầu thủ thứ 13 đã kinh qua hai cuộc kháng chiến” như ông!

leftcenterrightdel
Minh họa: MẠNH TIẾN

Và ông chỉ lắc đầu cười độ lượng...

Thời trai trẻ, ông mải cống hiến sức lực cho việc đánh đuổi giặc ngoại xâm, không có điều kiện phát triển năng khiếu. Vào bộ đội, cứ mỗi khi đơn vị có giải bóng đá phong trào, bao giờ ông cũng là cổ động viên hăng hái nhất, mặc dù chỉ được giao nhiệm vụ nhặt bóng mỗi lúc cú sút văng ra xa. Mấy cô bên trạm thông tin chú ý dáng chạy le te của ông lắm. Họ bảo anh vừa chạy vừa ôm hôn trái bóng giống hệt cầu thủ đội bạn lúc cuối hiệp vừa gỡ hòa, vừa đáng yêu vừa đáng ghét. Khi đó ông không để bụng, chỉ lườm xéo bọn họ và nghĩ tới kế hoạch chủ nhật tới sẽ sang xin mấy tờ giấy pơ-luya viết thư, bọn họ không cho thì ông cũng có dịp cầm tay cầm chân cho đỡ nhớ cô Nụ láng giềng...

Ấy thế mà thấm thoắt đã hơn nửa thế kỷ rồi, cô Nụ đã thành u thằng Đoán cậu cả nhà ông, công tác tận trên Thủ đô Hà Nội. Đời người thế mà nhanh thật! Giá mà “trọng tài Giời” cho đấu lại cuộc đời, thể nào ông cũng là “cầu thủ xuất sắc nhất”. Tuy vậy, ông không tiếc. Chỉ cần đội nhà giành phần thắng, đất nước độc lập, đi lên chủ nghĩa xã hội, còn cá nhân ông nguyện làm cầu thủ số 13 đứng ngoài nhặt bóng. Vinh quang cho Tổ quốc là quan trọng nhất!

Chợt ông sững lại khi nhìn thấy con gà mái tơ yêu quý của mình bị nhốt trong cái lồng, buộc chân, để bên gốc cây hồng xiêm. Chết thật, sao lại thế này? Con gà ông đang nuôi thả theo phương pháp truyền thống, định tháng sau sẽ có ổ trứng ngon đi thăm vợ thằng Đoán sắp đẻ, vậy mà sao bà lão còn nhốt lại cho nó bó giò bó cẳng, nhỡ nó tịt đẻ thì sao? Cái bà Nụ này thật lẩn thẩn quá rồi, hôm trước đã thống nhất với nhau về kế hoạch tăng gia sản xuất như thế, như thế... Vậy mà bây giờ lại vi phạm thỏa thuận. Hay bà lão sợ nó chạy nhảy nhiều thì sẽ giập trứng? Rõ khổ, cái gì cũng sợ. Bọn cháu ông chúng bảo bà lão là gì nhỉ? À, “người hay lo nhất quả đất”, thật đúng như vậy! Đi chợ thì lo ông quản chợ quên thu thuế vệ sinh. Về nhà thì lo láng giềng sang chơi không ai tiếp nước. Xem đá bóng nữ thì lo chạy nhiều thế về sau đẻ đái làm sao? Nhìn con cháu tập xà đơn, xà kép thì lo tuột tay ngã bêu đầu, sứt trán... Đến như việc ông Phán thích hò reo cổ vũ đội tuyển nước nhà, bà cũng lo ông bong gân, khản cổ. Cứ theo như bà thì mình là chủ nhà, mình hẵng nhường cho khách mấy quả, đã chết gì ai! Mình cứ thắng mãi thì ai người ta còn chơi với mình? Rõ thật là chả ra thế nào. Mấy lần ông Phán bảo bà không hiểu gì về luật việt vị, bà bảo nó có giống như luật giao thông không? Nhỡ đèn xanh mình còn đứng người ta húc vào đít thì sao? Ông lắc đầu ngao ngán. Thì bà bảo thôi tôi đi ngủ, cho ông cháu ông thoải mái về một phe kẻo gia đình mất đoàn kết.

Giờ đây bà Nụ lại nhốt con gà mái tơ của ông, thế thì chẳng hóa làm cho cầu thủ tăng cân còn đá đấm gì nữa. Ông phải thả ra mới được. Con gà, con chó nó cũng như con người, có phóng khoáng tự do thì mới cống hiến được nhiều. Nghĩ vậy, ông luồn tay thả con vật cưng đang kêu cục cục...

Chợt bà lão ở đâu chạy về, vẻ mặt hớt hải: “Ông đã dậy đấy à? Có mau ra mà xem người ta đang đo đường vào đất nhà mình”. Ông Phán chưa kịp trách bà về tội nhốt con mái tơ của ông thì bà đã vào tủ định lấy cái bìa đất sổ đỏ ra toan đấu lý với mấy anh trắc đạc. Ông Phán thấy buồn cười. Rõ thật là cái bà này lẩm cẩm hẳn rồi. Nếu Nhà nước định lấy đất thì sổ đỏ là cái gì? Đất đai là công thổ quốc gia, mình có công trình hoa màu Nhà nước bồi thường hẳn hoi, lại còn đền bù cho chỗ khác, nếu thiếu diện tích. Vả lại, cái gì thì cũng phải bình tĩnh. Hôm trước, ông đã nghe loáng thoáng các anh trên xã nói đang định quy hoạch cái sân kho ngày xưa thành sân vận động cho thanh niên có chỗ tập thể thao. Nhà ông ở sát cạnh, nếu nhỡ bị xén đôi phần thì cũng vì quyền lợi tập thể, mất đi đâu mà thiệt! Nghĩ vậy, ông chắp tay sau đít đủng đỉnh bước ra như vị trọng tài trước một lỗi vi phạm.

Mấy anh trắc đạc nhìn thấy ông Phán thì chào rõ to và nói:

- Ông ơi, bà cháu cứ bảo chúng cháu đo ra ngoài xa kia, nhà bà đã có sổ đỏ. Ông khuyên bà cháu một câu!

Ông Phán tươi cười:

- Dưng cơ mà có phải các anh đo đất làm sân vận động không? Nếu phải tôi xin hiến thêm.

- Dạ, không phải đâu ạ. Sân vận động mở tại sân kho Đội 4 cũ, mé gần bờ sông. Chúng cháu đang vạch tuyến đi đường cáp quang, sắp tới cả xã mình sẽ nâng đời internet, có khi còn được miễn phí nữa đấy. Nhà ông ngay đầu tuyến mắc truyền hình cáp cũng tiện lắm ạ.

- Ờ...

Ông Phán phấn khởi nhưng vẫn lên giọng chỉ bảo:

- Tôi có ý kiến thế này: Thằng con tôi nó cũng công tác bưu chính viễn thông gì đó trên Thủ đô. Nó bảo làng ta rồi cũng sẽ hiện đại như ngoài Hà Nội. Vậy thì các anh phải “phối kết hợp” với bên giao thông công chính thế nào đó… cho thật đồng bộ, nhá! Kẻo mà ban này giẫm lên chân ngành kia, thì khác gì mình đá phản lưới nhà?

Bà Nụ từ nãy vẫn khư khư tấm bìa sổ đỏ trên tay, giờ nghe không phải làm đường lấn vào đất vườn bà, thì cười móm mém:

- Các chú ơi. Tôi già rồi, ông lão nhà tôi cũng già rồi, có thế nào các chú cứ bỏ qua cho, nhá. Nếu cần thì cứ mắc cáp quang cáp quẻ lên ngọn mít nhà tôi cũng được, kẻo mưa bão nó đứt thì khổ.

Chợt đâu đó hô vang lên tiếng: “Vào!”. Ông Phán nháo nhác: “Chết thật, đã đá chưa mà hô vào rồi?”.

Mấy anh trắc đạc cười:

- Chưa đâu ông ạ. Đấy là đội In-đô đá với Bờ-ru-nây trước. Đội mình đá lúc sau chương trình thời sự buổi tối cơ mà!

- Thôi được rồi. Thế các chú làm nhá!

Ông Phán kéo tay bà Nụ giục về: “Mà sao bà nhốt con mái tơ của tôi? Mấy bữa nữa lấy đâu trứng sạch đi thăm con dâu?”. Bà Nụ vừa thủng thẳng quẹt trầu vừa trách:

- Ông rõ thật là... Chúng nó trên Thủ đô thiếu gì? Tôi đã để phần con vợ thằng Đoán giỏ bồ kết để đẻ xong có cái mà hơ chân. Còn con gà mái thì tí nữa tôi làm thịt, thể nào ông chả bảo bố con thằng cháu ngoại ông sang xem đá bóng cùng, vừa xem vừa uống bia. Thết con đãi cháu con gà mà ông còn tiếc ư?

Ông Phán nhìn bà Nụ mà như hồi đầu tiên ngày nảo ngày nào bà gật đầu đồng ý làm vợ ông. Đâu đó lại vang lên tiếng còi rộn rã. Hình như trận đấu Indonesia-Brunei đã kết thúc. Ông vội vã giục bà về kẻo mất buổi bình luận trước trận đấu Việt Nam-Thái Lan. Ông bảo: “Mấy tay bình luận viên tre trẻ nhà đài là hay bình luận ào ào lắm. Mình không theo dõi, nhỡ họ dại mồm, xúi quẩy...”. Bà Nụ cười:

- Họ là người nhà đài Trung ương, giỏi giang khéo léo lắm ấy chứ! Rõ là ông cũng hay lo mà cứ chê tôi lẩm cẩm...

Hai ông bà về đến cổng thì đã thấy anh con rể bế thằng cháu ngoại đứng đợi sẵn. Họ cùng vào nhà bật ti vi lên xem bình luận trước trận đấu bóng. Hôm đó, đội tuyển U.23 Việt Nam vượt qua đội tuyển U.23 Thái Lan với tỷ số 4-0, còn hơn cả mong ước của ông Phán. Cả nhà ngây ngất trước chiến thắng. Anh con rể cứ xuýt xoa mãi, rằng giá như trận trước cũng thắng In-đô tưng bừng như thế này thì vợ anh sẽ chịu mua ti vi màn hình cong 50inch. Nhưng chưa kịp tiếc thì Đoán, cậu cả của ông Phán gọi điện từ Hà Nội về thông báo: Số phiếu dự đoán kết quả của ông Phán khi lên Hà Nội thăm con đã trúng giải khuyến khích điện thoại Samsung Note 9!

Cả nhà ôm nhau reo hò cứ như đội tuyển U.23 Việt Nam lại vừa ghi thêm một bàn thắng ngoài mong đợi nữa... Bà Nụ bưng mâm cơm có đĩa thịt gà tơ lên kêu khẽ:

- Nhà mình có điện thoại bấm bấm mỏi tay rồi, ông còn dùng cái loại vuốt vuốt ấy làm gì, nhỡ rơi vỡ lại xót...

Cả nhà lại cùng cười tóa lên vì cái tính hay lo của bà. Không biết tới trăm tuổi, bà có còn canh cánh lo ông mải xem đá bóng quá mà cơm nước thất thường nữa không? Rõ thật là càng già càng lẩm cẩm...

Truyện ngắn của LÃ THANH TÙNG