Tháng Chạp

Đã về đây một tháng Chạp mặn mòi
Khao khát nhớ, khao khát chờ tháng Chạp
Đông già cỗi vỡ òa lên bất chợt
Chín lắm rồi tháng Chạp của ta ơi!


Thoảng đâu đây hương sắc của đất trời
Đồng nở rộ ùa về cùng tháng Chạp
Từng chiếc lá rơi buồn trong gió rét
Cây khát xanh, gió lạc hương mỏng manh.


Tháng Chạp gom thương nhớ một nốt trầm
Gồng gánh cũ mẹ xưa
Nằm chỏng chơ xó bếp
Phiên chợ Tết, vênh vao nhão mưa phùn gió bấc
Mẹ xa rồi, tháng Chạp đơn côi.


Không còn đâu lời ước hẹn cuối năm
Giá buốt đã thành máu thịt
Tháng Chạp âm thầm gầy guộc
Dưa hành, câu đối đỏ
Rạo rực bánh chưng, bếp lửa mẹ xưa rồi!


Tháng Chạp về, thương nhớ cho ai
Ta ngồi đếm ngược xuôi
Nhẩm từng khắc, ghép lên mảng tường vôi
Ký ức.


Bóng mẹ
Vẽ lên phía chân trời háo hức
Một quầng yêu
Tháng Chạp mẹ đã về!

leftcenterrightdel
 


Tết quê

Nghe rạo rực bước chân vội vã
Xuân dường như len về mọi ngả.
Khói bảng lảng mái gianh
Rộn đường làng mùi bánh chưng xanh
Bóng mẹ già còng lưng buổi chợ
Chiều Ba mươi con trẻ ngóng chờ.
Đã xa rồi ông đồ già bán chữ
Giờ còn chăng, mượn chữ múa tiền
Vết lỗ đánh cù, đánh gụ
Gói đam mê thơ ấu đã xa rồi
Đêm Ba mươi năm ấy mãi trong tôi
Hơi ấm bàn tay người ấy
Không rõ mặt em mà lòng sóng dậy
Câu thơ xuân réo rắt một đời.
Quá nửa cuộc đời
Lang thang khắp xứ
Chẳng nơi đâu Tết đẹp tựa tết làng
Làng như hội khuôn mặt người nhuốm Tết.
Ấm áp sum vầy
Lập lòe lửa bếp
Hoa dại trước nhà, giọt nắng đầu xuân
Ta bồi hồi ùa ra mùa xuân
Trong bâng lâng, ấm áp hơi làng!

------------

Thiên Cầm

Một chấm xanh
Một chấm biển tung lên
Tôi và gió và cát ngày trở lại
Quyện vào nhau làm một Thiên Cầm
Làm một ngọn xanh từng qua mắt bão
Làm một cơn mưa bù nắng dãi biển xưa
Cát chín rụng, vàng trong nỗi nhớ
Bờ còng lưng cõng sóng lên sóng vỡ
Đổ đa đoan mỗi bước tôi về.

Thiên Cầm, Thiên Cầm
Ngóng xanh về núi
Hay ngóng tôi, hay ngóng bước em kia
Mưa dụ nhớ thòm thèm bao mắt lạ
Xoa mắt cá trừng trừng ngày sóng dữ
Mây lên ngàn làm mát áo tơi
Mây dắt tôi dọc con đường em gánh biển
Đổ lên từng mắt lưới mặn khơi
Đổ hy vọng vào từng vuông đất mẹ...

Biển sõng soải
Ngực trần lim dim cát
Tôi một gã quê ngập vào tình đất
Nghêu ngao em điệu ví quê mình
Tưới vào biển để làm tươi gió!

------------

Sông Hồng

Sông Hồng như rượu
Dòng lử đử
Vắt ngang châu thổ những bãi bờ
Em nón trắng mà dòng sông ngầu đỏ
Con đò xưa nghẹn gió đã phương nào?

Mơ giấc xanh
Phù sa muốn một ngày sông chảy ngược
Dắt điệu chèo lên vá loét dân ca
Vá những cánh rừng cằn sỏi đá
Những điệu khèn réo rắt chùng chân ngựa
Thương dòng trôi mãi bên lở bên bồi.

Ta lạc giữa dòng say sông chìm bãi nổi
Những bến nước giặt đời dâu bể
Gió sông reo bờ cỏ dạt cánh chuồn
Những tượng đài lưu lạc, những huyền thi ngân sóng
Man mác lời ru con thuyền vô định
Ai thả lòng mình trên sóng lênh đênh.

Tôi bỗng nghe sông Hồng chợt thức
Tiếng gà trưa gáy vỡ trời chiều
Ly rượu uống cùng sông mùa cạn
Uống bến say bờ tỉnh ngàn năm
Dòng sông đỏ hôn lên chiều ráng đỏ
Tình khúc ngân về phía biển xa...

leftcenterrightdel
 

Ngàn Hống

Cõng dãy Trường Sơn, trầm mắt biển
núi cuộn mây mấy ngàn năm say tỉnh
rượu Tiên Điền đau đáu thi nhân
rót sông Lam đẫm mắt nàng Kiều

Bao khắc khổ, rong rêu trầm mặc
ngửa mặt lên trời gội bão miền Trung
đá đứng đá ngồi nhập hồn Từ Hải
nghiêng mắt quê cười trắng nón Cời

Nghe trong gió rừng thông khát lá
chắn gió mùa Đông Bắc thổi cùn đông
núi cắt những mảnh sườn trơ đá
xây non cao, biển rộng sông dài

Đây núi Hồng, Biển Đông hùng vĩ
đội những mùa giáp hạt lên xanh
dốc ngược sông Lam, lật ngang Ngàn Hống
chín chín đỉnh dọc ngang trần thế
dọc ngang nỗi người
suối nguồn dâu bể
vắt non xanh xoa vết xước gió Lào
giản dị bên trời, thăm thẳm lên cao!

----------

Sông La

Sương khói mờ phủ bến Tam Soa
Tre xào xạc dọc bờ sông Ngàn Phố
Tiếng gọi vọng chiều đò Vạn Rú
Tê lòng câu ví giặm đò đưa.

Vẳng đâu đây tiếng của người xưa
Đức Thọ quê mình răng Linh Cảm!
Núi dựa lưng về biển
Dân mình sống mãi giữa chông chênh.

Sáng gặp hạn xa chiều chống lũ gần
Phù sa cứ quặn từng cơn khát
Ta chạm mặt bát chè xanh mặn chát
Mắt mẹ già thẳm những lo toan.

Se lòng từng mụn chân chim
Chưa cấy đồng sâu đã lo đồng cạn
Đọi mật ngọt nhớ gàu sòng chống hạn
Lạc bùi thơm thương dáng mẹ lưng còng.

Ngược sông La ta nhớ chuyến đò ngang
Lại bắt gặp làn môi em hàng muối
Còn nhạt thếch những mảng đời trôi nổi
Ai trở về tắm nước sông La?

-----------

Ngày giỗ mẹ

Ngày hoa mẫu đơn rực sáng
Đu đủ níu nhau vàng, biển ngoài kia chưa nín
Hoa khế trắng cong cành chiu chít lời quê
Nắng bạc, trời xanh xứ sở
Gió theo non, gió nói lời yêu.

Nhớ mẹ Trường Sơn ngóng xanh
Cỏ khát mưa, mùa thu biền biệt
Lau bạc trắng đất nghèo sỏi cát
Sông Ngàn Sâu mơ xanh bờ xưa
Chảy thao thiết cội nguồn miền Trung thương nhớ.

Ngày mẹ mất cha tìm đường ngược biển
Như vẫn thấy cha gỡ cạn lưới buồn
Thuyền rỗng bụng thèm cơn cá quẫy
Gió cứ thổi những nỗi người được mất
Thổi đường xưa đâu bóng mẹ về
Đâu ngõ làng dan díu chợ quê
Những cánh đồng nắng khô nghẹn hạt
Mơ phù sa mát ngọt mưa nguồn

Sông La trắng lạc dòng mùa cá đau trắng biển
Bỏ đại dương buồn chảy ngược hư vô
Con đau đáu đợi mẹ về trong ký ức
Vành nón mong manh đội cả mùa hè...

Ngày giỗ mẹ thắp nén hương tưởng niệm
Thắp cho cả nỗi người đang ngóng biển xanh
Và cha nữa về kia, dựng khao khát cánh buồm!