Khoảng trời người lính
Một khoảng trời em vẫn nhìn lên
thấy bóng anh nhòa vào bóng núi
súng ngửi trời lặng im
Bước tuần tra anh đi
trầm ngâm, reo vui nốt nhạc
khắc lên xanh ngời vọng gác tiền tiêu
Ơi người lính như vì sao treo
giữa biên giới giữa niềm thương yêu
trái tim thắp từng đêm vời vợi
Khi núi rừng đã chìm vào tĩnh lặng
mỗi mái nhà một hơi ấm vừa nhen
anh lại nhớ về em
Những chiếc lá môi người thiếu nữ
nồng vào đêm biên cương
cho anh yêu đất này say đắm
Trăng rơi vào ngọn núi
sương vỡ một ban mai
khoảng trời xanh mở ra bất tận.
-----------
Bến sông xưa
(Tưởng nhớ 64 sinh viên sư phạm và trường y hy sinh trong trận Mỹ ném bom cầu Hàm Rồng, đê sông Mã, tháng 6-1972)
Mỗi lần tôi trở lại bến sông
tên em trên bia mộ
hiện lên thời con gái...
Những tiếng bom man dại
xé nát sớm mai hồng
máu các em hòa vào dòng sông
đỏ gục...
Cầu Hàm Rồng đứng lặng thương đau
bao sinh viên ngã xuống
những nụ hồng nguyên vẹn
chưa một lời hò hẹn
Đâu ngẫu nhiên sông Mã hóa anh hùng
mùa hè ấy xanh lên tuổi trẻ
cho xứ Thanh những nhịp đập linh thiêng
Các em nằm lại nơi đây
sông như lòng mẹ một dòng thấu tỏ
mọc lên những bông hoa súng
bốn mùa
Quả sung chín rụng xuống dòng trôi
tên các em thành những dòng nước mắt
thấm vào tim tôi đau thắt
bờ đê chiều xanh cỏ thắp tâm nhang.
------------
Hai người lính
Chén nước run tay
hương trà bay về một thời khói nhớ
lửa ấm trong men đất
gợi nhắc buổi sáng mùi rừng
Ký ức bùng lên như vết cắt
trận đánh năm nào
xé toạc đêm đen
mở cửa máu
bao băng đạn đổi từng nhịp thở
bốt giặc cháy rực một vì sao đêm
Sau trận đánh
chiến hào còn ấm hơi đồng đội
bóng súng nằm nghiêng bên nỗi nhớ
khắc khoải mùa thi phượng chưa kịp nở
vầng trăng bịn rịn
rụng chầm chậm vào đôi mắt ai chờ
Thời gian như gương
soi hai người lính
hai ngọn cỏ mỉm cười trong gió
bộ quân phục qua bao mùa giặc giã
vẫn xanh nguyên đến giờ
những vết thương đã tự học cách lặng im
tuổi trẻ bồi hồi giữa ấm trà thơm khói
tiếng trẻ thơ huyên náo vào chiều
Bếp nhà vừa nhen lửa
họ rạng rỡ bước vào cuộc hành quân bất tận
rừng xưa đỏ lửa đang chờ...
-----------
Những đứa con
Những trận đánh từ Thượng Lào, Tây Nguyên
hay đồng bằng sông nước
khốc liệt nào cũng không thể cản bước chân
căn hầm chật nuôi ước mơ giản dị
ủ giấc thơm những mùa mẹ vun
Cơn sốt rừng run trên báng súng
trán ướt mồ hôi mắt vẫn vầng sao
đạn lửa qua đầu nụ cười không tắt
áo bạc màu mũ tai bèo ngược gió
hướng Sài Gòn rầm rập những đoàn quân
cờ giải phóng như tim ai đỏ lửa
đang chờ bay lên
Trong phút giây cuối cùng tận hiến
con nghĩ về ngõ nhỏ nhà mình
có dáng mẹ lưng còng vẫn đợi
chiếc đòn gánh tre gầy
đưa nỗi nhớ đi qua bao năm kháng chiến
đón con về nước mắt nhòe rơi
Đưa tay vẫy về nơi có mẹ
con giữ lấy quê hương trong lòng tay
những mùa rau sau nhà vẫn mọc
bình yên mẹ hái mỗi ban mai...
----------
Bảy lính trạm
Chiều biên giới mặt trời dần khép mắt
bóng đêm trùm ánh lửa lại bùng lên
bảy lính trạm xây tổ chim trên núi
nằm mơ dưới bóng non ngàn
Tuổi đôi mươi lên ở với rừng
cơm độn sắn măng chua san sẻ
cơn sốt rừng lửa đỏ vành tai
vắt rừng bám vào bóng tối
Đêm sinh hoạt mỗi đứa vài câu chuyện
thay sóng đài, thay cuộc gọi xa xôi
bước tuần tra ngực dồn hơi thở
qua dốc đèo đi bằng bàn tay
Mưa rừng xóa dấu mùa trăng
đêm biên giới
bảy ngôi sao lặng lẽ cháy
nấu nung mạch sống âm thầm
Bản xa ai còn thắp lửa
gợi về những làng quê
Độc mộc trôi theo dòng suối
có về xuôi cho gửi thư thầm
bảy lính trạm vẫn canh từng tấc đất
thắp trời biên giới một niềm tin...
Cõng mẹ
Lũ cuộn dâng
nước vờn lên mái ngói
mẹ đâu rồi...
Bức tường xiêu rạn nứt chân chim
sóng xô vào thì thọp
Nghe tiếng mẹ ơi lên nhè nhẹ
Con nhận ra mái đầu mẹ trắng
nhấp nhô trên dòng nước trắng
Lật ngói cắt mè con đỡ mẹ lên
Mẹ run trên mái nhà
Mưa rây nước mắt nàng ngâu
Bình tĩnh mẹ nào... bám chặt con đi
Ngôi sao con trên vai áo ướt nhàu
Lưng mẹ cong tấm mo cau đẫm ướt
Tay mẹ vịn như cành khô chạm ngực
Cố lên đi mẹ nhớ thở đều
Đường vào bờ còn xa mẹ ạ
Bước chân con bám víu
những mảng bùn trơn trượt
khua nước dò đường con đi
Trong gió lạnh mẹ là nguồn sưởi ấm
Có một mặt trời con đang nâng niu
Mẹ trên lưng hay là điều cổ tích
Con đang mơ trong sóng nước bập bùng...
Nghe thậm thịch từ tiếng tim mẹ đập
Con thấy mình miên man trong lời ru
Con muốn làm ngọn lửa
hâm nóng những cơn mưa
Dáng mẹ khô gầy
Con làm mái tăng che chắn
Những thổn thức
rơi trong đáy mắt...
con chạy về
cõng mẹ dưới mưa...
------------
Mùa hoa cau
Mùa hoa cau nở
thơm níu câu thề
ta trở lại làng quê yên ả
bãi ngô xanh ngậm sữa rì rào
Cô gái hôm nào tiễn ta đi lính
nay gặp lại như vầng trăng đang mọc
tóc thề vương cánh hoa cau
thẹn thùng nụ cười không nói
Làng quê bịn rịn
mẹ cha tảo tần
nuôi ta lớn bằng hạt cơm củ sắn
trong lời ru thắm đỏ miếng trầu
Xóm nhỏ những hàng cau
xanh lên ước nguyện ngày xa ấy
dòng sông đã chảy cánh diều đã bay
còn đâu dáng mẹ ta nâng niu trầu cau ngày dạm hỏi?
-----------