Tưởng niệm
Tàu thả neo trước bình minh
Em thấy mặt trời mọc lên từ hướng Tây mát dịu
Hướng nào ở đây cũng biển giăng sóng níu
Và lòng biển sâu là nơi các anh nằm
Sóng Cô Lin đau đáu vết bầm
Mỗi mét nước đều ánh màu Tổ quốc
Đàn hạc giấy nối nhau thành ngọn đuốc
Những chùm bọt li ti bắt nắng mặn mắt người
Bàn tay nào như đưa vành nôi
Ngắt cánh cúc trắng thả vào gió biển
Lời thương nhớ gửi về nơi biền biệt
Ánh mặt trời vòi vọi vươn đáy xanh
Chẳng thể nào em với được các anh
Thăm thẳm quá biển sớm nay tím biếc
Tiếng còi rúc từng hồi tiễn biệt
Những hồn người treo sóng hát ầu ơ
Các anh dựng nên chiến lũy xa mờ
Lũy thép của lòng người. Bất tử
Ngàn năm thuở Gạc Ma sóng dựng
Ngàn năm lũy sóng giữa muôn trùng
KN 290 những tay sóng xoa lưng
Như cái vỗ vai tình đồng đội
Phía Gạc Ma ánh chớp nào rất vội
Tiếng hạc kêu thảng thốt chân trời
Sắc cầu vồng nối những xa xôi
Cho em thấy đoàn thuyền nan rẽ sóng
Bãi cát vàng đội hùng binh áo mỏng
Bóng tiền nhân mở cõi nước Nam mình
Các anh về cùng với bình minh...
Tháng 4-2026
Sau chớp lửa hòa bình
(Tặng Thiếu tá QNCN Nguyễn Ngọc Mai, Kho K812)
Ánh lửa rạch ngang Lèn Mồng
Người lính ngồi trong hầm bê tông dày nửa mét
Ngực rung lên lần thứ chín trong ngày
Sáu phút trước, tay anh vừa điểm hỏa
Lô đạn cấp 5* thành vệt sáng bên trời
Người lính bặm môi sạm sau lớp bê tông
Nhìn thời gian đi qua làn bụi đỏ
Anh nhớ về ba mươi năm trước
Ước vọng căng tràn ba lô tân binh
Sáng hôm ấy, rừng săng lẻ ríu ran chim hót
Ba mươi năm tiếng "bắt cô trói cột"
Ba mươi năm "khó khăn khắc phục"
Lời chim lặn trong ngực sâu
Đếm tuổi quân qua chớp lóa trên đầu
Màu thuốc phóng ám vào từng sợi tóc
Bao mùa hè xứ Nghệ
anh đứng ngắm những quả đạn như vờ ngủ trong gió Lào
Bao mùa đông xứ Nghệ
anh nghiêng tai nghe tiếng đạn cụ cựa sau lớp thép ngậm sương
Giữ lồng ngực giữa mơ hồ cảm thức
Đêm trở mình, giấc ngủ lục cục âm thanh
giữa vô số chiếc hòm màu ô liu dán nhãn đạn cấp 5
Đội tiêu hủy mỗi ngày xoay vần
Phân thân kíp nổ, liều phóng và những đầu đạn
Chúng sẽ hóa kiếp ở Lèn Mồng
Bàn tay cầu công nhớ sao hết những lần điểm hỏa
những khét cháy hoàng hôn
Ba mươi năm ngón tay anh dọc ngang vết rạn
Và đuôi mắt chân chim
Từng lớp thuốc lặn vào da người lính
Nhưng ánh mắt vẫn tinh nhanh, hấp háy
ngay từ thuở vừa khoác ba lô về đơn vị
Buông hành trang vào sân tiếp bóng chuyền
Đời lính kho nép mình vào núi
Thanh xuân hóa khói lên trời
Nơi đạn nổ cây không mọc lên
Cỏ trụi mầm và dế không ca hát
Trời Lèn Mồng bỏng rát hơn những vùng trời khác
Đất Lèn Mồng mỗi sớm mai cát bụi lại luân hồi
Những đụn khói cam nhuộm chín một góc trời
Mùi chiến trường cháy đá núi
Chớp lửa thổi bầng lên tro bụi
Những người lính và cỏ cây úa lụi
Cho bình minh chim hót trước một ngày
Người lính điểm hỏa tiêu hủy đạn Kho K812
Ba mươi năm mái đầu bạc trắng
Ra khỏi hầm trú ẩn, anh nhìn lên
Trời nhức xanh trên đất Thái Hòa...
Tây Hiếu, Nghệ An, 4-4-2026
----
(*) Đạn cấp 5: Là đạn lưu giữ tại các kho nhưng đã cũ, hỏng, mất tính năng tác dụng, sau hóa nghiệm xác định sẽ có quyết định tiêu hủy để bảo đảm an toàn.